- Đính chính lại một việc nhé, tối nay toàn quyền đều thuộc về tôi?
Ngồi trên chiếc bàn tròn thủy tinh trong suốt, khoát tay trước ngực, tôi nhìn kẻ đang ngồi đối diện hỏi lại.
Quăng cái thực đơn lên bàn, hắn dựa người vào ghế một cách thờ ơ rồi nhún vai.
- Được thôi! Nhưng phần thức ăn thừa, cô sẽ phải tự trả!
Hờ, điều kiện của hắn xem ra cũng có tính trước. Cao tay đấy! Nhưng vẫn chưa đủ, không ăn thừa. Chuyện nhỏ thôi! Gia Hân tôi đâu dỏm đến mức chỉ với một cái điều kiện nhỏ tí như thế lại bị đánh lùi
- Ok, quyết định vậy đi.
Cầm lấy cái thực đơn và đi gọi món. Chẳng buồn hỏi hắn ta có ăn gì không vì đó là việc làm "thừa thải", tôi tiến đến quầy. Chị phục vụ nhìn tôi cười tươi rồi hỏi
- Em muốn gọi gì?
- Vâng, chị cho em năm phần pizza loại lớn, sáu bánh hamburgur loại lớn, ờm… Món nào ngon nhất chị cứ mang ra hết nhé. Hì! Em ngồi ở bàn đó!
Chỉ tay về chiếc bàn chỗ tên Huy đang bấm bấm điện thoại, tôi nhìn chị ta cười tươi. Chị ta nhìn theo hướng tay thôi, nhìn đến những mấy lần, cứ như chị ta không thấy được tôi đang chỉ hướng nào vậy.
- Ý em là bàn có cậu con trai đang ngồi đấy hả?
- Vâng, nó ấy!
- Ờ… Được rồi, tí nữa chị sẽ mang ra.
Tung tăng bước về chỗ ngồi, bây tôi giờ đang rất hứng thú. Đầu óc nghĩ ra hàng trăm kế sách để trả thù hắn. Thật sự là tôi đang rất muốn áp dụng tất cả những thứ ấy. Hì hì, tối nay nhất định tôi sẽ ngủ ngon.
Mười lăm phút sau
Chiếc bàn lúc này đã kín hết chỗ. Tên Huy nhìn đống đồ, hắn nhếch mép cười khinh khỉnh rồi cất cái giọng trầm khó ưa lên
- Gọi ít quá vậy? Nhiêu đó đã ăn hết nổi rồi à!
- Vì sợ cậu mang không đủ tiền nên tôi chỉ gọi có thế. Sao? Đủ tiền chứ? Tôi sẽ gọi thêm!
Hỏi hắn một câu thật khiêu khích, tôi nhếch môi nhìn thẳng vào mắt hắn.
Chẳng tỏ ra chút lúng túng trước câu nói của tôi, hắn hất mặt thách thức.
- Cứ việc gọi, nếu cô có thể xử lí hết thì tôi cũng có thể thanh toán được.
- Được thôi!
- Quay sang chị phục vụ đang mang tiếp những món ăn lên, tôi nói
- Chị làm ơn mang thêm cho em, mỗi món gấp đôi nhé
Chị ta khựng tay, nhìn sang tôi vẻ lưỡng lự, cái ánh mắt chẳng khác nào sợ tôi ăn quịch, cũng phải thôi, học sinh mà ăn sang như thế, nếu là tôi thì tôi cũng nghi ngờ thôi. Nhưng rồi chị ta cũng gật đầu và bước vào trong
Đến lúc thưởng thức rồi, hôm nay nhất định tôi sẽ ăn cho thật no mới được.
…
Không thể nhét được nữa, toàn những món ngon thôi, thật là tiếc quá đi mất, nhưng đành vậy. Lấy giấy chùi miệng rồi đưa mắt nhìn tên Huy, cái kẻ ngồi khoát tay trước ngực chẳng động đũa, hắn đang nhếch môi cười nhìn những món ăn còn nguyên trên bàn.
Tôi quay về phía chị phục vụ gọi lớn
- Chị ơi, thanh toán cho em đi ạ!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!