"Cạch"
Ông Thiên về rồi, giả vờ dán mắt vào tivi và làm như không biết. Việc lúc nãy chắc chắn đã khiến ổng hóa điên. Bây giờ thì tôi phải vờ chối thôi.
Bước vào nhà và đi ngang qua phòng khách rồi đi thẳng lên phòng. Không nói một câu, không chút giận dữ. Kì lạ thật là kì lạ, hôm nay ông ta rộng lượng đến mức đó sao? Chẳng lẽ ổng lại không biết tôi là thủ phạm? Đâu phải, rõ ràng lúc về tôi còn nghe ổng gọi tên tôi "trìu mến" nữa mà. Hay là ổng có ý đồ gì nhỉ?
Quăng cái điều khiển lên ghế, tôi lén bước lên phòng ổng, nhẹ nhàng đẩy cửa nhìn vào trong… Ổng đang chơi máy tính, chẳng có chút gì mờ ám. Hay là ổng giận nhỉ? Có khi nào là như thế. Tôi phải thử bắt chuyện mới được
- E hèm! Anh Thiên này!
- Gì đấy?
Ổng trả lời, như mọi ngày, thật sự thì không nghi không được. Nhưng chẳng có gì để nghi cả, nhưng tại sao tôi lại cảm thấy đáng ngờ? Nhưng… Nhưng… Phải vờ hỏi cho ra lẽ mới được
- À, ừ… À, anh có số điện thoại của tên Huy không? Bảo cậu ta chiều nay đến nhà mình nhé, nói rằng cậu ta đã hứa với em ấy.
- Đây, mày tự đi mà nhắn
Quăng cái điện thoại về phía tôi khiến tôi suýt chút bắt hụt. Ừm, hành động thế này là giống ông ta rồi. Chắc tôi quá đa nghi thôi. Bây giờ phải gọi tên Huy đã.
Đây rồi, số vừa liên lạc xong. Áp lên tai, những tiết tút dài ở đầu dây vang lên.
- Gì thế mày, quên kế hoạch rồi à?
- Kế hoạch gì cơ?
- Ai đấy?
- Cậu bảo kế hoạch gì thế hả?
- Lòe loẹt đấy hả? Là cô sao? Gọi cho tôi làm gì vậy?
- Lòe loẹt cái đầu cậu. Kế hoạch gì thế hả? Cậu âm mưu gì phải không?
- Âm mưu cái đầu cô ấy!
"Tít, tít, tít"
Ax, cái tên chết tiệt, hắn dám cúp máy khi tôi còn chưa kịp nói. Cái giọng đáng ghét của hắn qua điện thoại lại càng thêm khó ưa. Hừ, hãy chờ đấy.
- Gì nữa đây?
- Cậu quên lời hứa ngày hôm qua rồi à. Tối này, sáu giờ có mặt ở nhà tôi. Nếu không cậu và tôi không sẽ không bao giờ nói chuyện nữa. Và tôi sẽ ghét cậu suốt đời!
Sau khi hét to vào điện thoại. Tôi bấm liên tục vào nút đỏ một cách tức tối, quả thật tôi đang rất tức tối. Đồ chết tiệt dám quên đi những gì đã hứa. Chiều nay nếu không thấy hắn, tôi sẽ đánh cho hắn một trận, nhất định là thế.
- Xong chưa? Trả điện thoại đây!
Quay qua thấy ông Thiên đứng ngay sát cạnh làm tôi giật cả mình. Dằng cái điện thoại vào tay ổng. Tôi khẽ nhíu mày nhìn sâu vào đôi mắt xảo trá, tra hỏi
- Anh và tên Huy có âm mưu gì? Nói mau!!
- Gì… Tụi tao âm mưu gì đâu có liên quan tới mày. Ồn ào! Ra ngoài cho tao ngủ!
"Rầm"
Đóng xầm cánh cửa ngay trước mặt tôi, quả thật là có âm mưu mà, rõ ràng lúc nãy ổng có giật mình khi tôi hỏi, dù chỉ một chút nhưng chắc chắn là có. Cái lão này không biết định làm gì. Tôi nhất định phải tìm ra, nhất định là thế. Chờ đấy!
…………
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!