- MỌI NGƯỜI TẬP HỢP!
Vui quá, vừa vào không cần phải làm gì cả đã được tập hợp lại. Ông thầy cũng đi mất. Chắc chắn là được ngồi chơi rồi.
Thay vì hôm nay phải học hai tiết thể dục thì tôi chỉ cần học một tiết. Bây giờ việc cần làm là ngồi chờ tiếng chuông thôi, tôi vui không biết để đâu cho hết.
Tụm lại với đám nhỏ Thảo, tụi nó lại bắt đầu nhiều chuyện. Tôi thì chẳng có chuyện gì để nói, ngồi đây chủ yếu là nghe thông tin mới từ nhỏ Thảo. Cái loa tin tức chắc hôm nay cũng có nhiều chuyện để nói.
- Này, Hân, tao có cái này muốn hỏi!
Lạ thật, chủ đề hôm nay của nó là tôi sao. Chưa gì mà nó đã lôi tôi ra đầu tiên, hay là nó định giở trò gì thế nhỉ, con nhỏ này còn nhiều cái tôi vẫn chưa tính sổ với nó. Nếu hôm nay nó dám chơi tôi vố nào thì chắc chắn sẽ thảm lắm đấy.
Ngồi im nhướng mày nhìn nó, tôi phải thật đề phòng
- Gì vậy?
- Tao nghe nói mày với Thiên là anh em hả?
Xì, tại sao lại hỏi về cái tên ấy chứ. Cái kẻ bị thần kinh chuyên nghĩ trò chơi khăm người khác. Có gì đáng để nhắc tới, bực mình!
- Thì sao?
- Mày hay nhỉ, có anh như thế lại giấu. Bộ sinh đôi hả? Sao không giống gì hết vậy!
- Anh họ!
- À, thế có số điện thoại không, cho bọn này đi chứ
Cả đám nghe Thảo nói thế liền nhảy đến phụ giúp một tay kì kèo. Tôi đến tức tối không chịu được. Đã ức chế trả lời một cách cộc lốc như thế, vậy mà bọn nó vẫn không ngừng tra hỏi. Số điện thoại, tất nhiên là tôi có rồi, không có thì làm sao mà ổng gọi tôi để "ra lệnh" được chứ. Đưa cho tụi nó thì chỉ thêm phá rối… Phá rối… A ha!
Lần này thì ông tiêu rồi ông Thiên ạ!
- Được thôi, tao có số đây. 0901346712
Cả đám nghe tôi đọc liền lôi điện thoại ra bấm lia lịa. Nhưng nhiêu đó đâu có đủ. Đã gọi là trả thù thì cũng như kinh doanh, phải lấy đủ vốn và lãi. Tất nhiên, tôi vẫn còn một thứ ngọt ngào hơn cả số điện thoại nữa.
Lôi con dế yêu ra, bấm vài cái. Ha ha, đây rồi, món quà mà dì (mẹ của Thiên) đã tặng cho tôi. Quả thật là tôi yêu dì hết biết
- Tao có thứ này tặng thêm cho tụi bây đây. Tèn ten!
- Hình ai đấy? Em mày hả?
- Xin giới thiệu, đây là Trần Nhật Thiên lúc bốn tuổi, cởi truồng tắm mưa!
Tôi vừa dứt câu, cả đám mắt sáng rỡ, vội vàng nhào đến xem cho thật kĩ rồi chúng nó lại quay sang ông Thiên soi mói. Tấm ảnh ông Thiên trông khác ảnh bây giờ, mập mạp, mũm mĩm và trắng hơn cả con gái, điều đặc biệt là "No clothes". Tôi không thể nhịn cười được, chắc chết mất thôi.
- Oa, dễ thương ghê luôn, xem kìa, tròn quay nhìn đáng yêu chết được!
- Ừ. Ô, trên chân còn có vết chàm nữa!
- Oa, cute ghê luôn (^0^)
Ông Thiên nhìn tôi nhíu mày, tôi biết là ổng đang nghi ngờ, nhưng niềm vui của tôi mà. Lè lưỡi trêu ổng một phát rồi quay về với tụi nó.
- Thế là đủ rồi nhé, tí nữa tụi bây phải bao tao một chầu đền đáp!
Cả đám vẻ mặt tiếc ngùi ngụi. Tụi nó cứ nài nỉ tôi gửi cho cái ảnh đó, nhưng đâu dễ gì, ông Thiên vẫn chưa biết, nếu tôi tung một vố cả lớp đều lưu trữ "hàng cấm" thì có khi ổng sẽ phát điên mà giết tôi mất. Ha ha, cho ông chừa nhé ông Thiên!
…………
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!