Ông Thiên chết tiệt, ông ta chẳng buồn chở tôi về nhà nữa. Dù sao thì tôi cũng bị đuổi chạy một đoạn khá dài muốn hụt hơi. Ít ra ông ta cũng nên hộ tống tôi về nhà rồi mới đi chơi chứ. Đúng là…
Haiz… Dù sao thì niềm vui thú của tôi cũng đã tan biến hết rồi, chẳng buồn đi nữa. Bây giờ thì tôi đành phải cuốc bộ về thôi.
- Này, cô vẫn còn giận tôi sao?
Tên Huy hỏi tôi, một câu hỏi hết sức ngớ ngẩn, mọi thứ rành rành ra thế kia, đến con kiến vô tình bò ngang cũng biết (=.=), thế mà bây giờ hắn lại hỏi tôi. À, mà không, tôi không phải là giận mà ghét, ghét cay ghét đắng hắn, ghét đến không chịu được. Ghét đến độ muốn giết cho hắn chết quách đi mới thôi. Nhắc lại thật khiến tôi bực mình hết sức.
Bước đi thật nhanh để tránh khỏi hắn ta, sự hiện diện của hắn lúc này chỉ khiến tôi thêm chướng mắt.
- Này, cô đừng như thế nữa, đó đâu phải là lỗi của tôi cơ chứ. Dù sao thì tôi cũng đã bị đánh tơi tả vì cô rồi còn gì!
- Vì
-tôi
-sao?
Hắn vừa bảo thế, hắn lại bảo vì tôi mà hắn bị đánh bầm dập. Chẳng phải hắn lôi tôi vào "cuộc đua" của hắn sao. Bây giờ hắn lại nói như thế chẳng khác nào anh hùng lập công. Công đúng ra là của tôi mới phải cơ chứ, tôi đã gọi ông Thiên đến giúp hắn cơ mà. Đúng là sai lầm, sai lầm! Grừ!!
Phải về nhà thật nhanh mới được, để cho cái tên ấy biến khỏi mắt tôi càng nhanh càng tốt! Nếu tiếp tục đứng đây có khi tôi sẽ phát điên lên mất!
- Ừ, không phải là do cô, là do tôi, tôi kéo cô vào. Nhưng tôi sức mẻ đến thế này vẫn chưa khiến cô hả dạ sao? Dù sao thì tôi cũng đã đổ máu, bầm dập thế này rồi còn gì!
Hắn vẫn cứ lảm nhảm, những lời biện hộ không thể chấp nhận được. Khó chịu, nhứt đầu. Bịt tai mình lại, tôi không muốn nghe.
- Ừ thì xem như tôi sai, tôi đã bỏ…
- Không nghe, không nghe, không nghe! La la la la la...
- TÔI SAI VÌ ĐÃ BỎ CÔ LẠI LÚC SÁNG, VÀ BÂY GIỜ TÔI ĐÃ HỐI HẬN THẾ NÊN MỚI QUAY TRỞ LẠI. CHẲNG LẼ CÔ LẠI XEM NHƯ KHÔNG CÓ GÌ ĐƯỢC SAO?
Dừng lại, hình như tôi vừa nghe nhầm thì phải. Hắn ta đang tự nhận lỗi sao? Hờ, vậy thì khác nào hắn đang nói rằng "Đừng tin những gì tôi nói", kẻ như hắn lại biết bản thân mình sai, đến con kiến còn không tin được mà phải bỏ đi một mạch. Tôi có ngu mới tin hắn.
Nhưng thôi được, dù sao thì tôi cũng không phải là kẻ nhỏ mọn. Xem như hắn đã nhận lỗi đi. Nhưng chuyện sáng nay thì… Tôi phải nghĩ thật kĩ mới được!
- Này, sao cô im lặng thế? Hay là tai lại bị điếc không nghe thấy tôi nói gì?
- Hừ! Thôi được, tôi sẽ bỏ qua, với ba điều kiện! Thứ nhất: Hãy xem như sáng nay cậu chưa thấy gì cả và mọi chuyện chưa từng xảy ra. Thứ hai: Vì cậu đã phá hỏng buổi tối của tôi vậy nên ngày mai cậu phải bù lại cho tôi. Thứ ba… Tạm thời tôi chưa nghĩ ra, sẽ nói sau. Cậu đồng ý chứ?
- Xì, sao cô đòi hỏi quá vậy?
- Vậy rốt cuộc là cậu có đồng ý không?
- Thôi được, dù sao thì ngày mai tôi cũng rãnh. Dẫn cô đi ăn một bữa là được chứ gì!
Dẫn tôi đi ăn sao, hắn nghĩ đơn giản quá về tôi rồi đấy. Rồi tôi sẽ cho hắn phải suy nghĩ lại về Trần Gia Hân này.
- Hãy nói "tôi hứa" ba lần và tôi sẽ tin những gì cậu nói!
Hắn nhăn mặt vì lời yêu cầu của tôi. Quả thật là hắn chẳng có chút lòng thành nào cả. Khoanh tay trước ngực chờ hắn thực hiện, tôi tỏ ra thật nghiêm túc chờ đợi.
Hắn thở dài, rồi đưa hai ngón tay lên và nói
- Tôi hứa, tôi hứa, tôi hứa. Được chưa?
- Ok!
Gật đầu vừa ý, "nhiệm vụ" của hắn thế là xong. Xem ra hôm nay tôi phải ngủ sớm rồi. Đi bộ về nhà thôi!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!