6:45
- Mẹ ơi, con ra ngoài tí! Chút nữa con về!
- Ừ, mẹ biết rồi
Mang chiếc túi quai chéo vào, Hân đẩy cửa bước ra ngoài, hít thở khí trời và đi dạo khiến Hân thoải mái hơn. Mặc dù đã tự nhủ rằng xem như chưa từng có gì nhưng đối với Hân, đó là cú sốc tinh thần khá lớn, cái cách Dũng "động chạm" vào người nó, chẳng dễ dàng gì để có thể cho qua cảm giác ấy
Là đứa con gái điển hình, Hân thích đi mua sắm khi thích, mà cái niềm vui của Hân thì cũng đơn giản lắm, cứ đi ngắm ngắm, rồi nhìn trời là nó sẽ cảm thấy thoải mái ngay
Từng cây đèn đường được bật sáng khi trời sập tối. Bước từng bước ngắn, Hân bắt đầu nhớ lại những ngày khi còn anh ở đây
"Này nhóc, em mau đứng lên đi, sắp về đến nhà rồi mà em còn muốn ăn vạ nữa sao?"
"Không, em mỏi chân lắm, anh cõng em đi!!"
"Nhóc à, gần tới nhà rồi, em không sợ ba em thấy sẽ phạt em sao?"
"Hì hì, anh khỏi dọa em, hôm nay ba trực ở bệnh viện rồi, không có ở nhà đâu, anh mau cõng em đi!"
"Nhỡ mẹ em thấy thì sao?"
"Mặc kệ, để mẹ thấy rồi mẹ khỏi bắt em gặp mấy tên dở hơi đó nữa!"
"Em đúng là bướng bỉnh, leo lên đi cô nương!"
Khẽ mĩm cười, anh lúc nào cũng chiều theo ý Hân, nó yêu anh nhiều lắm. Nó thường gọi anh là ông già khó tính. Anh cứ hay mắng nó, nhắc nhở nó từng chút một, nhưng anh lại có cái đáng yêu của riêng anh và nó yêu anh vì thế.
- THẰNG KIA! MÀY CÓ ĐỨNG LẠI KHÔNG HẢ!!!!!
Tiếng hét chói tai khiến Hân giật mình thoát khỏi suy nghĩ, nó vội đưa mắt về nơi phát ra âm thanh hung tợn mang đầy xác khí đó
Chợt nhận ra cái tên mà Hân căm ghét đang bị một toáng người cầm gậy đuổi đánh, trông ai cũng giận dữ một cách đáng sợ, bọn họ đang tiến về phía nó. Viễn cảnh lúc sáng chợt hiện về khiến Hân đứng bất động.
Hân không biết nên làm gì, liệu nó có nên bỏ mặc hắn giống như hắn đã bỏ mặc nó
Tay siết chặt lấy chiếc túi, Hân cắn môi, lí trí đấu tranh dữ dội khiến nó không biết nên làm thế nào. Đám người ngày càng tiến gần và gần hơn
…
Thoắt cái, mọi thứ diễn ra khiến "nạn nhân" chẳng kịp phản ứng
Trong một tích tắc không xác định và bây giờ Hân đang… hòa cùng đám người đó và đúng hơn là nó đang bị rượt cùng cái tên trời đánh kia mà không hiểu chuyện gì đã xảy ra
------------------
Xoay ngược thời gian về ba mươi giây trước
"Ax, sao cái đám này dai thế nhỉ? Muốn hụt cả hơi mà chưa thoát được, sao vắng thế không biết... Kia chẳng phải là con nhỏ đáng ghét đó sao?.... Phải làm hòa thôi!"
Suy nghĩ rồi không chút đắn đo, đến gần Hân, Huy liền nắm lấy tay nó giật theo.
Trợn tròn mắt đầy bất ngờ, Hân luống cuống vội chạy theo, suýt chút nữa nó đã ngã nhào. Mọi chuyện xảy ra như thế!
Hiện tại
Hân la oai oái khi bỗng dưng đang là một kẻ đi đứng "hiên ngang" tự dưng lại trở thành kẻ "có tội" và bị một đám du đảng đuổi đánh
Phải nói là bây giờ Hân tức giận hơn bao giờ hết, tức đến nỗi nó muốn đánh cho hắn phải nằm la liệt trên đất, muốn đẩy hắn lại cho cái đám du đảng kia đánh bầm dập tơi tả. Nghĩ thử xem, hắn đã bỏ mặc Hân, không quan tâm đến Hân và bây giờ lại kéo Hân vào chuyện này. Nó muốn điên lên được!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!