- Này!!
"Rầm!"
Cô ta đóng xầm cửa ngay trước mặt tôi và không quên bảo con "thú cưng" ra canh cửa.
- Xùy xùy!
- GÂU GÂU!!!
Quả là chó ngoan, nó nhất định không để cho tôi bước qua cánh cửa này… Có nên cầm đồ chọi cho nó một phát không nhỉ?
…
* * *
- Này, mày làm gì mà chạy như ma đuổi thế hả?
"Rầm!"
…
Huy nhìn thấy, hắn nhìn thấy tôi bị bọn chúng ép vào con hẽm đó. Nhưng hắn không giúp tôi… Xấu xa, ích kỉ, khốn kiếp. Tôi ghét hắn, tôi thật sự ghét hắn.
Không thể xóa đi những thứ đáng sợ lúc nãy, tôi không thể quên được. Thật sự quá kinh tởm. Cái cảm giác lúc ấy, tên Dũng…
Hu hu, tôi không muốn nhớ đến nó nữa, phải xả trôi đi hết, trôi đi hết những thứ kinh tởm và ám ảnh ấy
"Ào, ào…"
Nước xối xuống
Lạnh
Ướt đẫm
Cuốn trôi hết mọi thứ, cảm giác kinh khủng ấy sẽ biến mất, rũ bỏ hết. Nhất định tôi sẽ quên đi ngày hôm nay, cho dù thế nào đi nữa thì tôi vẫn có anh. Anh sẽ luôn bên cạnh tôi, mọi lúc và cả lúc này
[Em nhớ anh!]
Tin nhắn được gửi đi.
Thay áo bộ đồng phục ra rồi lau tóc, thả mình xuống giường. Bỏ ngoài tai mọi âm thanh. Có lẽ anh đã onl rồi.
…
Nhõng nhẽo với anh, anh lại làm tôi vui. Luôn bên cạnh và bảo vệ tôi, dù anh không ở đây, nhưng tôi vẫn hạnh phúc rất nhiều.
* * *
- Mày tới đây có chuyện gì vậy? Hay mày làm nhỏ Hân khóc hả?
Thiên mở cửa bước ra, nó nhìn tôi tra hỏi. Anh em nhà nó thật kì lạ, đối xử với tôi chẳng khác gì tội phạm đang mang một tội to lớn. Nhưng có lẽ tôi nên "nhờ" nó hỏi cho rõ chuyện
- Tao không biết, lúc nãy đang trên đường về thì tao thấy con nhỏ ấy khóc, vội đi theo hỏi, thế thôi!
Lọc bớt vài chi tiết, tôi dựa lưng vào cửa, có lẽ tôi không nên để lộ chuyện này, khi cần thì cô ta sẽ nói… Nhưng tại sao tôi lại phải quan tâm đến cô ta cơ chứ? Đúng là rãnh thật
- Tao về trước, mày lo cho con nhỏ ấy đi!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!