Chương 10: Sai lầm ngu ngốc khi động vào đầu gấu (tiếp)

"Phập!"

Tôi chết rồi, chỉ vì đi giặt vài cái khăn và đụng trúng mấy tên đầu gấu, tôi chết một cách thê thảm bởi con dao xuyên người. Thật lãng xẹt!

Cái kẻ tàn ác, hắn ra tay mạnh đến nỗi tôi còn chưa kịp cảm thấy đau, thậm chí tôi còn chưa kịp hấp hối. Số tôi thật là quá ngắn mà…… Nhưng tôi còn thở thì phải….

- Á!

Tôi còn sống, tôi vẫn còn sống và phải chịu khủng hoảng tinh thần. Thật đáng sợ…. Con dao không cắm vào người tôi, nó xuyên qua chiếc cặp nằm trên xe của Tiến

Tinh thần tôi chẳng thể giữ vững được nữa, chân tay cứ không ngừng run lên… Tôi không muốn chết đâu. Hu hu

- Ha ha ha……..

Tên Dũng nhìn chằm chằm vào tôi rồi hắn cùng đám đàn em bật cười một cách khả ố. Tại sao bọn họ lại cười như thế? Rốt cuộc là những kẻ đó đang nghĩ gì vậy chứ!! Có ai đó, làm ơn, hãy giúp tôi thoát khỏi đây!

Rút con dao một cách thô bạo ra khỏi chiếc cặp, tên Dũng nhếch mép cười, hắn chầm chậm tiến đến chỗ tôi như một tên ác quỷ, cái vẻ thích thú của hắn lại khiến tôi càng thêm hoảng, không ngừng lia qua lia lại cái vật sắc nhọn kia hắn nhếch môi

- Mày chọn nhầm vị trí rồi. Phải là ở đây, ở đây hoặc ở đây thì mới đúng chứ!

Lia con dao qua khắp người tôi hắn nở nụ cười man rợ, không thể chịu được nữa.

Vờn qua vờn lại, tôi chẳng khác nào một món đồ chơi, chết lúc nào cũng không đoán được. Tôi chẳng thể tiếp tục đứng đây được nữa. Tôi sắp khóc mất rồi…

- Này nhỏ, sao im lặng thế? Biết sợ rồi à? Hay lại giả điên?

Thì thầm vào tai tôi, tên Tiến nhếch môi cười khẩy, tất cả những gì lúc này tôi có thể nghĩ tới là hạ mình van nài

- Thả…. tôi…. ra

- Sao? Nhỏ nói gì?

- Làm ơn…. Để tôi đi!

Tiến nâng cằm tôi, gương mặt hắn chẳng bộc lộ chút cảm xúc. Cứ tưởng hắn sẽ phá lên cười vì cái sự mềm yếu của tôi. Nhưng không, hắn buông tay, quay người hất mặt nhìn Dũng

- Tao chán rồi, mày xử đi!

Rồi hắn bước đến dựa người vào xe và châm một điếu thuốc như kẻ ngoài cuộc ngồi xem trò vui.

Một niềm hi vọng len lỏi, tôi cầu cho tên Dũng cũng mất hứng mà bỏ đi như Tiến. Thế nhưng hắn chỉ dừng vài giây sau đó lại cầm con dao phe phẩy. Hắn lại cười, vết xẹo trên mặt hắn thật đáng sợ.

- Nhỏ thích đùa chút cho vui không?

- Không…. Làm ơn hãy tha cho tôi! Tôi sai rồi… Lúc đó tôi không nên làm như thế… Làm ơn!

- Lúc nãy to mồm lắm mà, sao bây giờ lại nói còn không ra hơi vậy? Có cần anh giúp cho lấy sức lại không?

- Không! Đừng, bỏ tôi ra!!!!!

"Bốp!!"

Thật kinh tởm, hắn ta, hắn ta vừa sờ soạng khắp người tôi, tại sao hắn lại làm như thế? Tôi chỉ khiến hắn không trốn học được thế mà hắn lại đối sử với tôi như thế sao? Kinh tởm, tôi kinh tởm hắn

- Mẹ kiếp! Mày… Mày đám đá tao à!

Dũng gầm lên trước mặt tôi, mọi thứ mờ nhạt vì nước mắt. Hắn tức giận, hắn tức giận vì tôi đã đá hắn… Tôi đã… đá… hắn sao?

- Con khốn này!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!