"Trời ơi..."
A huynh than trời trách đất.
Lúc này, Thẩm Trú mới như trút được gánh nặng, rời khỏi thư phòng.
Nhưng hắn không biết, gần như ngay khi bóng dáng hắn khuất hẳn, a huynh lập tức ngồi thẳng dậy, vẻ mặt đau khổ vừa nãy cũng biến mất không dấu vết.
"A Ngọc?"
Ta còn chưa kịp hoàn hồn, bị huynh ấy gọi thì không khỏi giật mình.
"Gì, gì vậy?"
"Muội mau đi chuẩn bị đi, a huynh dẫn muội ra ngoài chơi."
"Nhưng bài tập Thái Phó giao—"
"Cứ nói ta đau bụng không chịu nổi — Ngày mai muội nhớ làm chứng giúp ta!"
"A?"
Thấy ta còn do dự, a huynh lập tức chắp tay vái lạy, vừa ghé sát lại vừa năn nỉ:
"Nếu ta không nhớ thì thôi, nhưng đã nhớ ra rồi thì không thể không đi. Hôm nay là Tiết Huỳnh Nguyệt, biết đâu, biết đâu Đổng tỷ tỷ của muội cũng sẽ đến thì sao?"
Ta lập tức hiểu ra.
Thôi được rồi.
…
Đôi khi ta thực sự cảm thấy, câu nói 'người ngốc có phúc của người ngốc' cũng có phần đúng.
Trong thành có rất nhiều ngôi chùa, nơi nào cũng đông nghịt người.
Nhưng vừa đến ngôi chùa thứ ba, a huynh lại thật sự gặp được Đổng tỷ tỷ.
Huynh ấy vội kiếm cớ, cùng Đổng tỷ tỷ đi đến nơi ít người hơn để trò chuyện.
Còn ta không muốn đợi chờ vô ích, bèn cùng nha hoàn đi dạo quanh chùa.
Chùa rộng rãi quanh co, người lại đông.
Đi chưa bao lâu, ta đã có chút lạc phương hướng.
Nhìn sang nha hoàn bên cạnh...
Rồi xong, nàng ấy cũng có vẻ hoang mang không kém.
Ta chỉ tùy tiện chọn một lối ra có vẻ là lối đi.
Nhưng khi bước qua cổng vòm hẹp, trước mắt ta lại là một đám đông lớn hơn.
Ta vừa định quay đầu trở lại, bỗng nhận ra không biết từ khi nào mọi người xung quanh đều đang nhìn về phía ta.
Trên đài cao, có người đột ngột gõ mạnh vào chiếc chiêng.
"Đúng, đúng rồi, chính là vị cô nương kia!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!