Chương 8: (Vô Đề)

Mà ta vì quá căng thẳng, trên trán bắt đầu rịn mồ hôi.

"A Ngọc."

Thẩm Trú lại lên tiếng.

"Hôm đó ở tửu lâu, ta tình cờ gặp a huynh của nàng đang đi tìm bình rượu. Sau đó a huynh của nàng đã kể với ta về tập tục của nhà họ Thôi..."

"Vâng." Ta gật đầu, lòng bàn tay cũng dần dần đổ mồ hôi: "Sau khi a huynh trở về cũng đã kể lại với ta."

"Vậy thì chắc hẳn a huynh của nàng cũng đã thuật lại những lời mà ta nói? Hiện giờ để nàng theo học, là đang muốn kiểm tra ta?"

Đây vốn chính là sự thật. Nhưng khi Thẩm Trú nói thẳng ra, nó lại trở thành một chuyện khác.

Ta có thể cảm nhận được gương mặt mình ngày càng nóng hơn.

So với a huynh, Thẩm Trú thật sự quá thông minh.

Thấy ta ngầm thừa nhận, Thẩm Trú chậm rãi đứng dậy.

Hắn luôn giữ khoảng cách rất xa với ta, ngay cả lúc này cũng vô cùng kiềm chế.

Chỉ chắp tay, hơi cúi người, giọng chân thành hỏi ta:

"A Ngọc, ta biết nói vậy có hơi đường đột, nhưng ta vẫn muốn hỏi một câu, liệu nàng có thể cho ta thêm một cơ hội không?"

"Ta..."

Môi ta run lên, hoảng hốt đứng dậy.

Thẩm Trú lại cúi thấp hơn.

"Lần trước trở về, ta đã suy nghĩ rất lâu, là ta quá đường đột, tùy tiện mang khế ước nhà đất đến tìm nàng, nàng không chấp nhận, đó cũng là chuyện bình thường. Giờ đây, nàng đã có ý định kiểm tra ta, ta nhất định sẽ thể hiện thật tốt, chỉ mong nàng đừng vội kết luận quá nhanh, có được không?"

Tim ta đập càng lúc càng nhanh.

Nhưng chưa kịp lên tiếng, bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân gấp gáp.

"Thái Phó, xin lỗi!"

A huynh thở hồng hộc đẩy cửa bước vào.

"Ta ngủ quên mất, nếu ngài muốn phạt thì ta cũng cam tâm tình nguyện — Ấy? Thái Phó, sao ngài lại cúi thấp người như vậy?"

Vì thế câu hỏi kia, trong khoảng thời gian ngắn quả thật không thể đưa ra được câu trả lời.

Những ngày sau đó, ta và Thẩm Trú không có chút thời gian riêng tư nào.

Tuyết Lạc Vô Ngấn

Nhưng ta luôn cảm nhận được một ánh nhìn thấp thoáng rơi trên người mình.

Kiềm chế, nhưng lại tràn đầy mong đợi.

Ta không hiểu...

Rõ ràng ta không phải người dễ căng thẳng.

Nhưng trước mặt hắn, ta lại luôn thấp thỏm không yên.....

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!