Nhưng rất nhanh thôi, huynh ấy đã bị vả mặt.
Không ai ngờ rằng, ngày hôm sau, Thẩm Trú lại đến.
Không những vậy, sắc mặt hắn vẫn bình tĩnh như mọi ngày.
Bước vào thư phòng, Thẩm Trú mở sách ra, lặng lẽ đợi để giảng bài cho a huynh.
Mà a huynh đáng lẽ phải đi học, giờ phút này lại đang trốn cùng ta sau bức tường.
Huynh ấy hỏi ta: "Muội có thấy Thẩm Thái Phó đi tìm phụ thân rồi xin ngừng việc dạy học không?"
Ta lắc đầu, cảm thấy a huynh thật sự không đáng tin một chút nào.
"Xin ngừng việc dạy học cái gì chứ? Ta đã cho mấy nha hoàn theo dõi rồi, ngài ấy vừa vào phủ là đi thẳng đến thư phòng luôn."
"Đến nước này rồi mà ngài ấy vẫn đến ư?" A huynh nghiến răng nghiến lợi: "Ta đã đánh giá thấp vị Thái Phó này rồi."
"Vậy..."
A huynh ghé sát vào tai ta, thì thầm vài câu.
Càng nghe, ta càng kinh ngạc.
"Có ổn không đó? Nhỡ Thẩm Thái Phó tức giận thì sao?"
"Không thể nào, Thẩm Thái Phó là bậc quân tử trong quân tử, sao có thể nổi giận với một tiểu cô nương như muội được?"
Ta bối rối cào móng tay, do dự mãi không quyết.
A huynh dứt khoát nắm lấy vai ta.
"Xin muội đó A Ngọc à, hạnh phúc cả đời của a huynh đang nằm ở trong tay muội. Muội chẳng lẽ không muốn Đổng tỷ tỷ trở thành đại tẩu của muội sao?"
"... Được rồi ạ."
Ta lại một lần nữa thỏa hiệp.
Buổi trưa, ánh nắng rực rỡ.
Ta làm theo lời a huynh dặn, bưng tới hai chén trà.
Một chén đưa cho a huynh, một chén đưa cho Thẩm Trú.
Phải công nhận rằng, tâm thái của Thẩm Thái Phó tốt hơn ta và a huynh tưởng tượng rất nhiều...
Ngay cả khi hôm qua vừa bị bài thơ tình sướt mướt của ta dọa cho chạy mất, vậy mà sau một đêm điều chỉnh, hôm nay hắn vẫn có thể bình tĩnh mà nói lời cảm ơn ta.
Nhưng ta thì không cách nào giữ được bình tĩnh, bàn tay run rẩy không ngừng.
Thẩm Trú nhìn chằm chằm vào vệt nước trà ta làm đổ, dừng lại một chút rồi chủ động đưa tay đón lấy chén trà.
Đúng lúc này, a huynh lại thúc nhẹ vào ta một cái.
Ta hiểu ý, âm thầm cắn răng, trực tiếp nắm lấy hai tay của Thẩm Trú, vụng về dùng đầu ngón tay khẽ ngoắc vào lòng bàn tay hắn.
Hôm nay ta cố tình mặc một bộ váy có tay áo rộng, ống tay áo lỏng lẻo che phủ lên đôi bàn tay đang nắm hờ của hai chúng ta.
Ta có thể cảm nhận rõ ràng mạch m.á. u đang đập dưới lòng bàn tay hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!