Chương 11: (Vô Đề)

"Thật sao?"

Thẩm Trú ngẩn người, sau đó hắn rõ ràng đã thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Lần đầu tiên ta cảm thấy, thiên tài Thẩm Thái Phó cũng có lúc chậm hiểu như vậy.

Hắn vẫn chưa nhận ra ý tứ của ta, vẫn không chủ động mở lời với ta!

Ta chỉ có thể giả vờ như vô tình, nhẹ giọng nhắc nhở hắn:

"Lần sau Thái Phó có thể ngăn lại."

"Được."

Thẩm Trú gật đầu.

Một lát sau, dường như hắn chợt hiểu ra điều gì, đột nhiên trừng lớn đôi mắt.

"A Ngọc, nàng, nàng..."

"Vừa hay ta có mang theo khế ước nhà đất, ta sẽ đi tìm bà mối ngay..."

Thẩm Trú hiếm khi lúng túng như vậy.

Còn ta thì cầm quyển sách lên, che đi gương mặt nóng bừng.

"Ngài đúng là, sao cứ mang theo khế ước nhà đất ở trong người vậy?"

"Trong sách đã nói rồi, cơ hội là dành cho người có sự chuẩn bị."

Thẩm Trú vừa nói, vừa định đưa khế ước nhà đất cho ta trước.

Ta vội vàng lùi ra sau.

"Ngài đừng vội, đợi a huynh ta thi xong kỳ thi mùa thu rồi tính."

"Được được, ta nhất định sẽ dạy dỗ trò ấy thật tốt, giúp trò ấy thi đỗ."

Thẩm Trú lộ rõ sự vui mừng ở trên mặt.

Khi a huynh trở về, huynh ấy bèn nhìn thấy cảnh tượng này.

Ánh mắt nghi hoặc quét qua ta và Thẩm Trú, nhưng lại chẳng thể tìm tòi được điều gì.

Chỉ nói với ta:

"Tên đó không được đâu, chỉ có mỗi cái mã ngoài, đầu óc thì rỗng tuếch, ta đã đuổi hắn đi rồi, cũng miễn cho muội phải đi "kiểm tra"."

"A huynh à." Ta gọi huynh ấy, có chút ngượng ngùng. "Sau này ta sẽ không "kiểm tra" những người khác nữa."

"Muội nói vậy là có ý gì?"

"Ừm... Thẩm Thái Phó đã qua bài kiểm tra của ta rồi."

A huynh phun ngụm trà trong miệng ra.

"Ta chỉ vừa mới đi ra ngoài một chút, rốt cuộc là hai người đã xảy ra chuyện gì rồi?"

"Ôi chao, bí mật ạ." Ta nhỏ giọng đáp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!