"Ta đoán a huynh nàng sẽ không ngoan ngoãn, liền sai vài người trông chừng ở các cổng chùa..."
"Ngài giám sát ta?"
Ta buột miệng, nhưng chợt thấy không đúng, vội vã thêm một chữ "chúng" ở cuối câu.
"Giám, giám sát chúng ta?"
Thẩm Trú cúi đầu nhìn ta.
Dưới ánh trăng, ánh mắt hắn thâm trầm khó đoán.
"Nếu ta nói, ta chỉ là quá sợ việc… nàng sẽ ở bên cạnh người khác thì sao?"
Nhịp tim ta bỗng chệch đi một nhịp.
Ánh mắt hắn lại rơi xuống chiếc lồng đèn đom đóm trong tay ta...
"Sao nàng không treo lên cây?"
"Không định treo..."
"Là không muốn tham gia lễ hội này, hay là không có người trong lòng?"
Mặt ta càng nóng hơn, may mà có bóng đêm che giấu tất cả.
Ta chỉ cúi đầu xoay xoay chiếc lồng đèn, nhỏ giọng đáp:
"Không nói cho ngài biết đâu."
Đêm ấy, Thẩm Trú vẫn luôn ở bên cạnh ta, chờ đến khi a huynh ta bước ra.
A huynh vốn đang cười nói hớn hở.
Nhưng khi nhìn thấy ta đứng chung với ai, mặt hắn liền biến sắc, giống như thấy quỷ, lập tức quay đầu chạy ngược vào trong chùa.
"Qua đây."
Giọng nói của Thẩm Trú không hề có chút giận dữ, nhưng a huynh ta lại giống như bị dọa đến nhũn cả chân.
Hắn chống tay lên tường đứng yên một lúc lâu, cuối cùng vẫn cam chịu đi tới.
"Thái Phó..."
"Hôm nay ta đã để lại toàn bộ câu hỏi, ngày mai trước khi giảng bài, ta sẽ hỏi từng câu một."
Tuyết Lạc Vô Ngấn
"... Vâng."
Mặt a huynh trắng bệch, sau một hồi mới nghẹn ra được một chữ.
Mà Thẩm Trú cũng thực sự giữ lời.
Ngày hôm sau, vừa đến nơi, hắn liền cầm sách lên, hỏi lại từ đầu đến cuối.
A huynh ta đã thức trắng cả đêm, hai quầng mắt đen như gấu trúc.
Hắn bị hỏi đến mức không chống đỡ nổi nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!