Chương 27: Có Chết Cũng Không Quan Tâm

Cậu quay trở lại tuy là do hắn ép cậu nhưng cũng coi như là đoàn tụ

Hắn cho người dọn dẹp lại phòng ngủ bên cạnh trang trí thành phòng của trẻ em

Bé Eun Woo rất ngoan ăn, ngủ, chơi không thèm để ý không có daddy bên cạnh. Bà Kim khao khát được bế cháu từ lâu nên biết được là con của Kim Taehyung thì mừng đến súyt ngất, cưng nựng đến tận trời

Cậu muốn nhanh chóng được nhìn thấy cục cưng nên ngay khi trời tối liền có mặt ở biệt thự riêng.

Hai năm nhưng dường như không hề thay đổi. Kim Taehyung hôm nay cũng trở về bởi vì hắn không cô đơn nửa. Nhưng vừa vào đến nhà liền nghe tiếng khóc cùng tiếng mắng chửi của Jungkook

- Kim Taehyung, con tôi đâu?! Eun Woo đâu?! Không phải anh nói tôi trở về liền đem con về sao?! Anh lừa tôi sao?!

Cậu liên tục chửi mắng hắn là lừa đảo, lưu manh, hạ lưu hắn vẫn im lặng

- tại sao anh im lặng chứ?!

- Kookie, vài ngày nữa anh liền đón con về.

- anh lừa tôi sao?! Mau trả lại cho tôi

- Kookie, ngoan! Anh sẽ không nuốt lời

- Kim Taehyung rốt cuộc anh muốn cái gì chứ? Muốn gì ở tôi?! Buông tôi ra có được không?! Để cho tôi và con sống cuộc sống như trước kia được không?!

Cậu vừa khóc vừa cầu xin hắn nhìn trông đến thảm thương. Hắn nhìn cậu cầu xin buông tha không khỏi chua xót trong lòng

- Kookie. Em mơ cũng đừng nghĩ đến việc rời đi lần nữa.

Phải! Hắn dù có chết cũng không buông tha.

- Vậy chỉ cần anh chết thì tôi có thể rời đi?!

- phải! Trừ khi tôi chết

Nghe hắn nói vậy lập tức cầm cây dao ngay ở đĩa hoa quả ở bàn trà vùng tay lên một nhát đâm vào bả vai hắn. Mấy nhát liên tiếp. Hắn thấy cậu không do dự muốn giết hắn để rời khỏi không kêu một lời chỉ nhìn cậu bằng ánh mắt bất lực cùng đau thương. Vết thương ở bả vai có là gì so nỗi đau trong tim hắn hiện tại

Hắn mỉm cười nhìn cậu

- Kookie không ngoài dự đoán. Em quả nhiên muốn tôi chết. Xem như tôi bù đắp cho em

Dì Kang thấy một màn này không khỏi kinh hãi lập tức gọi cho Kim Seok Jin

- Kookie, anh không cần biết lí do gì khiến em rời đi chắc là do anh. Bây giờ có thể để cho anh bù đắp cho mẹ con em có được không?!

Mất máu nhưng vẫn ôm chặt lấy cậu. Thân thể của hắn hai năm qua tiếp xúc với rất nhiều chất kích thích liền tiều tụy không ít nay vì mất vết dao dường như không thể chống cự thêm nữa

- anh vì cái gì tin thằng bé là con anh?!

Hắn cười nhạt

- con anh anh còn không biết sao?!

Cậu đẩy hắn ra trực tiếp lên phòng xem như chuyện vừa rồi không phải mình làm

Hắn bất lực ngồi xuống ghế sopha. Khi Kim Seok Jin đến thì cãi vả đã qua đi. Hắn là người không ai có thể làm hại vậy mà hôm nay lại bị thương lấy làm lạ liền hỏi

- rốt cuộc xảy ra chuyện gì?!

- không có gì!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!