Chương 7: (Vô Đề)

Tôi muốn nói rằng trong suốt những năm tháng ấy, tôi đã một mình đi qua, không biết bao nhiêu lần nghĩ rằng, giá như Thiệu Cẩn vẫn còn thì tốt biết mấy.

Cô ấy nhất định sẽ nói cho tôi biết nên làm gì, sẽ nói với tôi rằng mọi chuyện rồi cũng không sao đâu.

Những lúc muốn trốn tránh nhất, tôi thậm chí còn nghĩ, giá như người c.h.ế. t năm đó là tôi thì tốt rồi.

Rõ ràng cô ấy có một tương lai tươi sáng như thế, vậy mà lại bị tôi hủy hoại, chắc hẳn cô ấy phải hận tôi lắm.

Nhưng lời đến bên môi, cuối cùng tôi lại chẳng nói nổi lấy một câu.

Trong l.ồ. ng n.g.ự. c tôi là một linh hồn đã già nua, bị cuộc hôn nhân với Chu Diệp giày vò suốt năm mươi năm.

Mà cô gái trước mặt lại trẻ trung rạng rỡ, có một đôi mắt dịu dàng của tuổi thanh xuân.

Cô không nói tôi là ngang bướng, cũng không hề phản đối tôi.

Cô chỉ lặng lẽ gắp phần thịt bụng cá mềm nhất trên bàn bỏ vào bát tôi, rồi hỏi:

"Ai bắt nạt cậu thế, có phải cậu đã chịu khổ gì rồi không?"

Tôi nói với cô, tôi đã mơ một giấc mơ.

Trong mơ, Thiệu Cẩn đến dự đám cưới của tôi, rồi gặp chuyện ngoài ý muốn, sau đó tôi một mình sống qua rất rất nhiều năm, mãi mãi cũng không tìm lại được cô ấy nữa.

Đám cưới ấy đã trở thành cơn ác mộng theo tôi suốt cả đời.

Nước mắt cứ thế không tự chủ được mà rơi đầy mặt.

Rồi được nhẹ nhàng lau đi.

"Vậy cậu chắc hẳn đã đau lòng lắm, Hướng Dương."

Cô nói như thế.

Cô bảo tôi đừng buồn nữa, bây giờ chẳng phải cô vẫn đang bình an ở đây sao?

Cô bảo, nếu đó là chuyện do chính cô cam tâm tình nguyện làm, vậy thì cô nhất định sẽ không hối hận, cũng sẽ không trút giận lên bất kỳ ai.

"Đừng khóc nữa, Hướng Dương."

"Nếu cậu không muốn cưới, thì đừng cưới."

16

Đơn xin kết hôn cuối cùng cũng được rút lại như ý nguyện.

Về sau, đúng ngày lẽ ra là ngày cưới ấy, trời vẫn đổ một trận mưa lớn.

Nhưng vì phòng thủy lợi đã sớm chuẩn bị sẵn phương án ứng phó, bà con dưới chân núi cũng được chuyển lên nơi cao từ trước.

Cho nên không gây ra thiệt hại quá lớn.

Đêm hôm đó, tôi và Chu Diệp bị phân vào hai đội tuần tra khác nhau, suốt cả đêm không hề gặp mặt nhau.

Về sau, khi nghe được tin tức của Chu Diệp lần nữa.

Là biết anh đã bị thương ngay trong đêm đó.

Đường núi khó đi, anh vô ý bị thương ở chân, phải nghỉ ngơi ở nhà hơn nửa tháng trời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!