Chu Diệp nói là một tháng trước.
Từ sau khi tôi rút tờ đơn xin kết hôn kia, anh bắt đầu đau đầu dữ dội, rồi dần dần nhớ lại những chuyện ở dòng thời gian khác.
"Vậy anh đã làm gì rồi?"
Chu Diệp sững người, không hiểu tôi đang nói gì.
Tôi hít sâu một hơi.
"Tôi không biết vì sao chúng ta lại có cơ hội làm lại một lần nữa, nhưng ngay khi quay về, việc đầu tiên tôi làm là viết thư cho phòng thủy lợi, khẩn thiết đề nghị họ tăng cường phòng chống lũ cho khu vực dưới chân núi."
"Gia đình mà trước đây Thiệu Cẩn từng cứu, tôi đã đặc biệt đến tận nơi thăm hỏi, hỗ trợ họ một khoản tiền, khuyên họ chuyển lên nơi có địa thế cao hơn."
"Tôi đã rút lại đơn xin kết hôn, không kết hôn nữa, cũng không có đám cưới, như vậy Thiệu Cẩn sẽ không phải vượt đường xa mà đến."
"Tôi đã làm từng ấy chuyện, còn anh thì sao, Chu Diệp?"
"Thiệp mời gửi cho Thiệu Cẩn, anh đã đòi lại chưa? Hay là dù biết có khả năng cô ấy gặp chuyện, anh vẫn ích kỷ muốn được gặp cô ấy một lần."
Chu Diệp bị tôi nói đến mức cứng họng, không đáp được một câu nào.
"Anh chẳng làm gì cả, chỉ ngồi đây chờ, chờ để trách móc tôi, để cảnh cáo tôi, dặn tôi đừng để Thiệu Cẩn đi tuần thay."
"Rồi sao nữa? Anh cho rằng giữa tôi và Thiệu Cẩn nhất định phải có một người c.h.ế.t, nên lần này làm người cao thượng, quyết định để tôi đi c.h.ế. t thay sao?"
Tôi cảm thấy đau lòng, cũng cảm thấy xấu hổ vì đã từng thích một con người ích kỷ và thấp kém như vậy.
Cho nên, tôi tuyệt đối sẽ không cưới Chu Diệp nữa.
Đơn xin kết hôn cần hai người cùng nộp, nhưng rút lại thì chỉ cần một người là đủ.
Tôi đã nói rất rõ ràng với lãnh đạo của Chu Diệp.
Hai chúng tôi, từ nay về sau, tuyệt đối không còn khả năng nào nữa.
13
Trước đây Chu Diệp vẫn luôn muốn tìm cơ hội quay về tỉnh lỵ.
Năm đó, sau khi cùng nhau đi dạy học tình nguyện, đến lúc phân công công tác, Thiệu Cẩn vì gia cảnh tốt, thành tích cũng tốt hơn nên được điều trở lại tỉnh lỵ.
Còn Chu Diệp thì mãi đến khi đi cùng tôi lên sở giáo d.ụ. c cấp trên nhận thưởng, mới gặp được vị lãnh đạo cũ rất coi trọng anh.
Đúng lúc sở giáo d.ụ. c có đoàn khách nước ngoài đến tham quan, cần một người phiên dịch, vậy nên Chu Diệp được điều tạm thời lên đơn vị cấp trên, sau đó một đường thăng tiến, trở thành ông Chu được mọi người kính trọng.
Lần này sống lại, tôi kiên quyết yêu cầu để Sài Lộ đi cùng tôi.
Vốn dĩ hai người phụ nữ đi cùng nhau còn thích hợp hơn, cũng không cần phải giữ khoảng cách vì điều tiếng.
Nếu không phải vì thân phận chưa cưới của tôi và Chu Diệp, vốn dĩ cũng sẽ không cử anh đi.
"Trình độ học vấn và tiếng Anh của đồng chí Sài đều tốt hơn Chu Diệp, để cô ấy đi là thích hợp nhất."
Lãnh đạo có chút do dự.
Ông cũng biết năng lực của Sài Lộ, nhưng tính khí của cô thật sự quá khó chiều.
"Ngài cứ yên tâm đi, mỗi người có một cách trị riêng, tôi lo được!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!