Chương 4: (Vô Đề)

Miếng thứ nhất, Sài Lộ không để ý đến tôi.

Miếng thứ hai, tôi nghe thấy có người khẽ nuốt nước bọt một cái.

Đến miếng thứ ba, bên tai đã vang lên giọng nói bực bội khó chịu.

"Cô bị bệnh à? Chạy đến nhà tôi ăn uống.

Tôi đã nói là không dạy không dạy không dạy rồi!"

Tôi "ồ" một tiếng.

"Không dạy thì thôi vậy."

"Cô có ăn không?"

Sài Lộ quay mặt sang chỗ khác.

Thế là tôi tiếp tục nhai, tiếp tục ăn ngon lành.

Bánh đường thơm thật đấy.

Hồi nhỏ nhà tôi nghèo, chưa từng được ăn món gì ngon, mấy viên kẹo cũ kỹ dính vị chua chỉ lặng lẽ được mẹ nhét trộm vào túi áo em trai từ bàn tay bà nắm c.h.ặ.t.

Chiếc bánh đường đầu tiên trong đời tôi là do Thiệu Cẩn cho.

Khi đó tôi cảm thấy mình thật sự không chịu đựng nổi nữa, đã đứng trên con đập của thị trấn, định nhảy xuống sông.

Trước kia trong làng có một người đàn bà điên, sống không nổi nữa nên thành ma trên đập nước, đêm nào cũng ê a hát suốt cả đêm, rồi cuối cùng "ùm" một tiếng rơi xuống.

Mẹ tôi muốn gả tôi cho một thằng ngốc để đổi lấy một khoản tiền, nếu thế sau này tôi cũng sẽ trở thành một người đàn bà điên.

Tôi không muốn thành đàn bà điên.

Đằng nào kết cục cũng là con ma trên đập nước, chi bằng c.h.ế. t sớm còn hơn.

Chính Thiệu Cẩn và Chu Diệp đã kéo tôi lại.

Chu Diệp tận tình khuyên nhủ suốt nửa buổi, nhưng tôi không để ý đến anh.

Thiệu Cẩn lại thò tay vào túi, lấy ra một chiếc bánh đường.

Chiếc bánh đã nguội mất rồi, nhưng tôi vẫn không kìm được tiếng bụng réo lên vì đói.

Thế là Thiệu Cẩn bật cười.

Cô nói, chuyện có lớn đến đâu cũng không lớn bằng chuyện lấp đầy cái bụng.

Con người chỉ cần ăn no rồi, trong lòng sẽ không còn thấy khổ đến thế nữa.

Nhưng rõ ràng, Sài Lộ không dễ dỗ như tôi của năm đó.

Chiếc bánh đường còn nóng hổi ấy, cô chê ra mặt.

Rất lâu sau.

Cô mới trưng bộ mặt vô cảm hỏi tôi:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!