Thiệu Cẩn nói, ngày cưới là ngày rất quan trọng với con gái.
"Để tớ đi thay cậu nhé, mấy hộ dân đó tớ quen, trước đây đều từng gặp!"
Cô ấy vội vã chạy ra ngoài, trước khi đi còn không quên kéo rèm cửa giúp tôi.
"Ngủ một giấc thật ngon, ngày mai nhất định cậu sẽ là cô dâu xinh đẹp nhất."
Đó là lần cuối cùng tôi nhìn thấy Thiệu Cẩn.
Cơn mưa lớn hơn dự đoán rất nhiều, gây ra lũ bùn đất.
Thiệu Cẩn vốn đã cùng đoàn quay về, nhưng đột nhiên nhớ ra khi trước đi dạy học tình nguyện có ghé thăm một gia đình sống rất xa, ở vùng trũng thấp.
Cô không yên tâm, quay lại tìm, rồi mãi mãi không trở ra nữa.
Cô đã hứa sẽ làm người chứng hôn cho tôi.
Vì vậy tôi cứ chờ, chờ mãi, đến khi lỡ mất giờ lành, cuối cùng đám cưới ấy không thể diễn ra.
Khi tin dữ truyền đến, chú rể làm đổ cả tháp ly rượu, cô dâu giật khăn voan chạy ra ngoài, mọi thứ hỗn loạn không thể cứu vãn.
Suốt năm mươi năm sau đó, Thiệu Cẩn trở thành nỗi đau âm ỉ không thể xóa nhòa trong lòng tôi và Chu Diệp.
7
Tôi đến cơ quan xin rút lại đơn kết hôn, cán bộ phụ trách vô cùng kinh ngạc.
"Tiểu Hướng, sao lại không kết hôn nữa?"
Năm mươi năm khúc khuỷu không thể nói hết, mà lúc này Chu Diệp cũng chưa từng làm gì có lỗi với tôi, nên tôi đành cười đùa:
"Tuổi trẻ còn dài, tôi muốn học hành cho tốt, góp sức xây dựng đất nước."
Chị cán bộ là người thẳng thắn, thấy tôi không muốn nói thêm nên cười lớn, nhận lấy hồ sơ của tôi.
"Được rồi, có khó khăn gì nhớ nói với chị nhé!"
Thời điểm này, nhân viên làm việc ở thị trấn không nhiều.
Tôi hỏi thêm:
"Chị ơi, còn một chuyện nữa. Ở thị trấn mình có ai biết tiếng Anh không?"
Trong dòng thời gian trước đây, tiếng Anh sớm đã trở thành môn học bắt buộc của học sinh.
Con gái út của tôi học ở nước ngoài, nói tiếng Anh lưu loát.
Tôi cũng muốn học, muốn sang thăm con, nhưng Chu Diệp luôn không đồng ý.
Anh cho rằng tôi đang bắt chước Thiệu Cẩn, lãng phí thời gian vào những thứ hào nhoáng không thực tế, tuổi đã lớn mà còn muốn chạy theo mốt.
Nhưng giờ đây khi đã có cơ hội quay lại thời trẻ, tôi cũng không định kết hôn với Chu Diệp nữa.
Tôi muốn làm những điều mình thật sự yêu thích.
Ví dụ như học tiếng Anh.
Tôi biết, thị trấn nhỏ này chẳng bao lâu nữa sẽ trở thành khu vực trọng điểm phát triển ngoại thương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!