Chương 91: Tình yêu vĩnh cửu

Đang là tháng Tư, lá cây bị gió thổi xào xạc, dọc theo con đường nhỏ dẫn vào miếu cổ, hoa cẩm tú cầu nở rộ khắp nơi. Hai người nắm tay nhau nhàn nhã dạo bước trong không gian tĩnh lặng.

Ôn Duẫn An suy nghĩ một hồi, vẫn không nhịn được mà hỏi: "Chồng ơi, anh vẫn còn trẻ mà, sao cứ phải cố tỏ ra ấu trĩ làm gì?"

Hoắc Duật Hoành khựng lại một chút, trầm giọng nhấn mạnh: "Anh lớn hơn em tận tám tuổi đấy."

"Thì là anh chín chắn hơn em tám tuổi thôi mà," ỷ vào xung quanh không có ai, không gian lại yên tĩnh, Ôn Duẫn An chống nạnh, coi nơi này như nhà mình mà thẳng thắn nói: "Em chính là thích vẻ chín chắn của anh đấy!"

Hoắc Duật Hoành: "... Ừm, vậy lỡ sau này anh chết trước em thì sao?"

"Phui phui phui!" Ôn Duẫn An vội vàng đưa tay che miệng hắn lại, "Sao anh lại nói gở như thế! Không cho anh nói vậy đâu."

"... Anh bảo là nếu như mà?"

"Không có nếu như gì hết!"

Cậu không thích nghe mấy lời đó, cái miệng nhỏ lập tức chu lên phụng phịu. Hoắc Duật Hoành nắm lấy tay cậu, hôn lên mu bàn tay rồi lại đan chặt mười ngón tay vào nhau, bất đắc dĩ cười nói: "Bảo bảo à, lúc em còn là thỏ nhỏ, em đâu có nói với anh như thế."

Hoắc Duật Hoành vẫn còn nhớ rõ hồi đó, chú thỏ nhỏ cứ nhất quyết bắt hắn phải nghĩ xem nếu thỏ chết trước thì hắn tính sao, vậy mà giờ lại không cho hắn nói đến chuyện đó.

"Lúc đó khác chứ ạ!" Ôn Duẫn An quay đầu đi, nhỏ giọng lầm bầm: "Dù sao anh cũng không được nói thế... Anh chẳng già chút nào cả, mới có 27 tuổi thôi mà!"

"Hơn nữa anh chín chắn hơn em mới biết nhiều thứ hơn, mới kiếm được nhiều tiền hơn chứ!" Cậu lắc lắc tay Hoắc Duật Hoành, nũng nịu: "Chồng à, chính vì anh trưởng thành nên mới kiếm được nhiều tiền như thế để nuôi em đó nha ~"

"Nhỡ chúng mình không có tiền, cuộc sống khổ cực thì biết làm sao?" "Cứ như bây giờ là tốt nhất rồi ~"

Cậu nép vào cánh tay hắn, rúc vào lòng ngực vững chãi ấy, mềm mại nói: "Chồng là chỗ dựa đáng tin nhất!"

Lòng hư vinh của vị Alpha được bé vợ nhỏ dỗ dành cho phổng mũi. Đúng vậy, hắn rất giỏi kiếm tiền để nuôi vợ, đây chính là cái lợi của việc có thêm vài năm trải đời. Khóe môi Hoắc Duật Hoành cong lên, hắn cúi đầu hôn cậu một cái: "Bảo bảo nói đúng lắm."

Hai người cứ thế lang thang vô định rồi dừng chân bên một con suối nhỏ. Nhìn thấy cảnh này, Ôn Duẫn An mới sực nhớ ra mình có biết về ngôi miếu này. Trong ngôi miếu này có một nơi dùng để "thủy bốc" (bói toán bằng nước), chính là vị trí họ đang đứng.

Thủy bốc là một hình thức bói toán mà người ta sẽ thả những tờ sớ trắng vào nước suối, kết quả sẽ tự động hiện ra. Nghe nói chỉ cần thành tâm cầu nguyện, quẻ ở đây rất linh ứng. Hơn nữa đây là nơi duy nhất ở thành phố A có hình thức này, nên bình thường lúc nào cũng đông nghẹt du khách và dân địa phương đổ xô đến.

Tuy nghe thì thần kỳ thật nhưng Ôn Duẫn An vốn ghét cảnh chen chúc. Cậu thích tùy duyên, vả lại cuộc đời cậu vốn đã thuận buồm xuôi gió rồi, nên dù danh tiếng nơi này có lớn đến đâu cậu cũng chưa từng ghé qua. Nhưng ngay lúc này, ngoài cậu và Hoắc Duật Hoành ra thì chẳng có một bóng người nào cả.

Với phương châm "đã đến thì phải thử", Ôn Duẫn An kéo Hoắc Duật Hoành lại gần, quyết định thử một phen. Vừa khéo cậu muốn bốc được quẻ "Đại cát" để giúp tâm trạng Hoắc Duật Hoành ổn định hơn. Một mũi tên trúng mấy đích luôn.

"Bảo bảo, trên này ghi là có cả kết quả 'Đại hung' nữa đấy, lỡ bốc phải thì sao?" "Không có chuyện đó đâu! Em vốn là người may mắn mà!" "Hơn nữa ở đây không có ai, nếu là 'Đại hung' thì em sẽ... em sẽ..."

Đôi mắt xinh đẹp của thỏ nhỏ đảo quanh, rõ ràng là đang ủ mưu gì đó. "Em định ăn gian để đổi tờ khác chứ gì?" Hoắc Duật Hoành liếc mắt một cái là thấu tận tim đen.

"Ai nha, dù sao tay em cũng rất thơm mà," bị nói trúng tim đen, cậu không thèm phủ nhận, chỉ nắm lấy vạt áo hắn nũng nịu: "Hay là em chọn cho anh một tờ, anh chọn cho em một tờ, rồi chúng mình trao đổi nhé?" "Được."

Ban đầu chỉ là định chơi cho vui, nhưng khi nghĩ đến việc bốc quẻ cho Hoắc Duật Hoành, cậu bỗng thấy hơi hồi hộp. Cậu thận trọng chọn một tờ sớ trắng đưa cho hắn, rồi nhận lấy tờ mà hắn đã chọn cho mình. Cậu nhẹ nhàng thả tờ sớ vào nước, chắp hai tay trước ngực, nhắm mắt thầm niệm điều gì đó.

Khi mở mắt ra, Hoắc Duật Hoành đang lặng lẽ nhìn cậu: "Bảo bảo, trên đó hiện chữ rồi kìa."

Sao mà nhanh thế, không biết lời khẩn cầu thầm kín của cậu – mong cho quẻ của hắn là "Đại cát" – có kịp linh ứng không nữa. Cậu đưa tay che mắt mình lại, chỉ chừa ra một khe nhỏ, con ngươi đảo liên tục: "Có phải quẻ tốt không anh?"

"Ừ, bảo bảo, em mà không vớt lên là nó bị nước làm hỏng mất đấy." Hoắc Duật Hoành nhìn cậu, thâm tâm thấy cậu thực sự quá đỗi đáng yêu.

Ôn Duẫn An lúc này mới luống cuống tay chân vớt tờ sớ lên. Trên cả hai tờ sớ đều hiện lên hai chữ [ ĐẠI CÁT ] đỏ chói, xem ra thực sự rất linh nghiệm! Cậu nhìn lướt qua các dòng chữ, ở phần nhân duyên bên dưới, cả hai tờ đều viết cùng một câu:

"Thương hải tang điền, tình ái vĩnh cửu." ("Mặc cho năm tháng đổi thay, tình yêu vẫn không hề phai nhạt.")

Cậu reo lên kinh ngạc: "Chồng ơi, nhân duyên của chúng mình giống hệt nhau này!"

"Tình ái vĩnh cửu..." Hoắc Duật Hoành nhận lấy xem, ánh mắt dừng lại ở bốn chữ ấy. Một tình yêu vĩnh cửu, quang minh chính đại. Tình cảm giữa họ đúng là như thế.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!