Chờ Hoắc Duật Hoành cởi áo vest ngồi xuống, cậu cũng ngồi xuống theo.
Nhưng nhìn cái bàn bếp hiện giờ thật sự là một đống hỗn độn. Trên mặt bàn bày la liệt đủ loại dụng cụ, lại còn mấy khay bánh quy nướng hỏng và một thứ sền sệt nghi là "cháo bánh kem Basque".
Ôn Duẫn An liếc nhìn một cái, cả khuôn mặt lập tức nóng bừng lên. Đáng lẽ hôm nay cậu phải diễn vai người vợ Omega đảm đang cơ mà, sao giờ nhìn cứ như vừa mới đánh bom cái nhà bếp thế này. Thật là mất mặt quá đi mất!
Cậu định đứng phắt dậy đi gọi người hầu vào dọn dẹp, nhưng cổ tay đã bị Hoắc Duật Hoành nắm chặt lấy.
Hoắc tổng im lặng nhìn bé Omega trước mặt, trong lòng hắn đã bắt đầu "vạch mặt" tất cả những kẻ có ý đồ nhòm ngó vợ mình, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra điềm nhiên như không. Hắn bình tĩnh nói: "Ngồi yên đó."
Mặc thành thế này, xinh đẹp đến mức muốn mạng người ta, sao có thể để kẻ khác nhìn thấy chứ? Đừng hòng!
"Nhưng chỗ này bừa bộn lắm..." Ôn Duẫn An cụp mắt, vành tai đỏ ửng, "Dọn sạch rồi hãy ăn anh nhé."
"Vậy thì đổi chỗ khác." Hoắc Duật Hoành đứng dậy, có ý đồ riêng mà bế thốc cậu lên, đi thẳng ra phòng ăn. Hắn đặt cậu ngồi xuống chiếc ghế sạch sẽ rồi quay lại bưng hai bát nước đường ra.
Tuy là phòng bếp không gian mở nhưng vị trí hắn chọn vừa khéo che khuất tầm mắt, không nhìn thấy đống hỗn độn trên bàn bếp kia nữa.
"Bảo bảo vất vả rồi, mau ăn thôi." Hoắc Duật Hoành ngồi xuống cạnh cậu, múc một thìa nước đường đưa tận miệng.
Ôn Duẫn An theo thói quen há miệng đón lấy. "Ưm... Ngon ngoài dự kiến luôn đấy ạ!"
Hoắc Duật Hoành cứ thế đút cho cậu một hồi, cậu sớm đã no căng bụng mới sực nhớ ra: "Chồng, cái này làm cho anh mà! Anh đừng đút cho em nữa." Chiều nay để nếm thử, cậu đã uống bao nhiêu bát rồi.
Lúc này Hoắc Duật Hoành mới thu tay lại, dùng chính chiếc thìa cậu vừa dùng để uống nốt chỗ còn lại.
Khác với dự đoán của An An, Hoắc Duật Hoành không hề tỏ ra kinh ngạc, chỉ mỉm cười tán thưởng: "Không hổ là đầu bếp nhỏ An An nhà mình, tay nghề giỏi thật đấy."
"Thật không anh?" "Ừ, anh uống xong thấy hết ho luôn rồi này."
Hết nhanh thế cơ ạ? Hoắc Duật Hoành đúng là vì dỗ dành cậu mà nói khoác không chớp mắt luôn!
Hai người ngọt ngào chia nhau hai bát nước đường. Vẫn lo lắng về cái bếp không sạch sẽ, Ôn Duẫn An lại định đứng dậy gọi quản gia, nhưng một lần nữa bị hắn giữ tay lại.
Cậu ngây ngô hỏi: "Sao thế ạ? Chồng vẫn chưa no sao?"
Hoắc Duật Hoành hỏi một đằng trả lời một nẻo: "Bảo bảo, em mệt không?"
"Ưm..." Cậu suy nghĩ một lát, "Cũng không mệt lắm, chỉ là hơi mỏi chân thôi, nãy em đứng trong bếp hơi lâu." Cậu vốn là lá ngọc cành vàng, đứng lâu một chút đương nhiên là thấy mỏi.
Hoắc Duật Hoành không nói gì thêm, hắn tháo cúc măng sét, xắn tay áo sơ mi lên rồi bất thình lình bế bổng cậu lên. Bộ tạp dề trên người cậu vẫn chưa cởi, chiếc mũ ren trên đầu cũng chưa tháo, bị hắn ôm đột ngột như vậy khiến cái mũ rơi lệch sang một bên, vắt vẻo trên tóc.
Hoắc Duật Hoành nhìn cậu chằm chằm, giọng trầm xuống: "Anh vẫn muốn ăn thêm chút nữa, bảo bảo."
Hả? Ăn gì cơ? Cậu chỉ làm có chừng đó thôi mà. "Hết rồi ạ..." Bé thỏ thật thà thú nhận, chẳng chút cảnh giác: "Tay nghề em cũng thường thôi nên không làm nhiều."
"Vậy thì ăn thứ khác." "Ví dụ như... một bé thỏ nhỏ chẳng hạn."
Hoắc Duật Hoành ôm chặt cậu trong tay, sải bước đi vào thang máy.....
Bên ngoài cửa sổ, một cơn mưa vừa dứt, những vệt nước còn đọng lại trên mặt kính phản chiếu ánh đèn neon của thành phố phía xa.
Ôn Duẫn An đã được "giúp" tắm rửa sạch sẽ, từ tai thỏ đến đuôi thỏ đều được sấy khô thơm tho mềm mại, nhưng cậu cảm thấy mình mệt lả đi rồi. Hai người bận rộn đến mức còn chưa kịp ăn tối.
An An mệt đến mức không muốn nhúc nhích, ngay cả tay cũng lười nhấc lên, chỉ khẽ đá nhẹ vào người đang ôm mình, lầm bầm: "Chồng, em đói."
"Ừ, dưới lầu chắc dọn xong rồi, mình xuống ăn cơm nhé."
Tất nhiên rồi, tận ba tiếng trôi qua rồi, còn chưa xong sao được? Đúng là lừa thỏ mà! Cậu kéo chăn trùm kín mặt: "... Em không xuống lầu ăn đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!