Chương 8: Omega Của Hắn

Ôn Duẫn An co mình trên sofa, một tay vân vê tai chú thỏ nhồi bông đang ôm trong lòng, một tay lướt điện thoại.

Trong danh sách phần mềm chat của cậu có thêm một khung trò chuyện mới, chính là Hoắc Duật Hoành vừa kết bạn hôm nay. Nội dung trò chuyện vẫn dừng lại ở câu: "Tôi đã thông qua lời mời của bạn, bây giờ có thể bắt đầu trò chuyện."

Hiện tại cậu vẫn chưa biết nên nói gì với Hoắc Duật Hoành.

Cậu lưu tên Hoắc Duật Hoành là [ Anh Hoắc ], sau đó nhấn vào vòng bạn bè của hắn. Đây là con đường nhanh nhất để tìm hiểu một người.

Không ngoài dự đoán, vòng bạn bè của Hoắc Duật Hoành trống trơn, không có bất cứ thứ gì.

May mắn thay, với người như Hoắc Duật Hoành, chỉ cần tìm kiếm trên mạng là có vô số thông tin về hắn, muốn tra cứu gì cũng có, thậm chí còn có tính năng tìm kiếm thông minh có thể trực tiếp tóm tắt các điểm trọng yếu.

Ôn Duẫn An lướt qua từng tin tức. Đập vào mắt cậu toàn là các từ ngữ như "thâu tóm", "hợp đồng cá cược", "cải tiến kỹ thuật", "tập đoàn xuyên quốc gia", "mở rộng bản đồ thương nghiệp", "đầu tư", "chuỗi công nghiệp"...

Hoắc Duật Hoành thoạt nhìn tuổi còn trẻ nhưng đã một tay nắm giữ huyết mạch của cả một tập đoàn.

Không đúng, không đúng!

Sao lại toàn là những thứ khô khan thế này chứ? Cậu ghét nhất là xem mấy thứ này mà!

Rắc rối ! Không thích xem!

Cậu lại tìm kiếm "tin đồn Hoắc Duật Hoành".

Lần này cuối cùng cũng có kết quả, nhưng không nhiều lắm, mà còn có chút đáng sợ.

Trang web tìm kiếm thông minh tổng kết rõ ràng: Hoắc Duật Hoành, hoàn toàn là cuồng công việc, không có hứng thú với bất kỳ giới tính nào, ghét tiếp xúc với người lạ. Người đến quá gần có nguy cơ bị vệ sĩ của anh ta ném đi.

Ánh mắt Ôn Duẫn An dừng lại ở đoạn này hồi lâu. Cậu bắt đầu hồi tưởng lại hành vi của Hoắc Duật Hoành hôm nay – Hoắc Duật Hoành có tiếp xúc với cậu không?

Dường như là có...

Hoắc Duật Hoành bắt tay với cậu xong thì rất nhanh buông ra, thậm chí đỡ eo cậu xong cũng lập tức rút tay về.

Chắc là thật sự giống như trên mạng nói, Hoắc Duật Hoành ghét tiếp xúc với người lạ, nếu không đã chẳng chạm vào cậu xong là lập tức rụt tay lại.

Hức, nhưng mà không sao, dù sao thì bọn họ sắp kết hôn rồi, chờ kết hôn thì không còn là người lạ nữa! Như vậy là có thể dựa dẫm một cách đường đường chính chính rồi!

Ôn Duẫn An lặng lẽ nắm chặt tay cổ vũ bản thân. Chỉ cần ôm là có thể giúp cậu không khó chịu, cậu tuyệt đối sẽ không chịu thua!

Chỉ là hôn lễ gấp gáp như vậy, mặc dù bạn bè cậu có trong danh sách mời, nhưng không biết họ có thể đến tham dự không nữa.

Ôn Duẫn An gửi một tin nhắn vào group chat.

[ Ôn Duẫn An: Mọi người ơi [thỏ chớp mắt. jpg] ]

[ Trịnh Đông Húc: Sức khỏe cậu đã tốt hơn chút nào chưa? ]

[ Sở Chiêu: Tiểu An Tiểu An Tiểu An, nhớ cậu quá, mau quay lại đi! ]

Hôm nay cậu vừa được Hoắc Duật Hoành ôm nên cơ thể thoải mái hơn không ít. Chờ họ kết hôn, tình trạng cơ thể cậu ổn định lại, cậu liền có thể trở lại học viện rồi.

[ Ôn Duẫn An: Ừm ừm! ]

[ Ôn Duẫn An: Tớ sắp kết hôn rồi! [thỏ che mắt. jpg] ]

Không cần nghĩ cũng biết, trong group chat bắt đầu điên cuồng xuất hiện hàng loạt tin nhắn dấu chấm hỏi từ những người bạn thân của cậu.

Bên kia, trên chiếc Maybach S680 Pullman đang chạy trên đường cao tốc, Hoắc Duật Hoành đang lơ đãng xoa lòng bàn tay, đối diện với ánh mắt mang ý vị chế nhạo rõ ràng của ba mẹ mình .

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!