Chương 6: Đáng Chú Ý

Hoắc Tu Diệp cố ý khiêu khích hắn: "Bên ngoài có biết bao Alpha không tìm được Omega. Một Omega ưu tú như vậy mà con còn không hài lòng sao? Ba cam đoan, đến lúc đó con sẽ một câu "vợ ơi" hai câu "vợ ơi" cho em."

Nhưng Hoắc Duật Hoành vẫn không hề lay động.

Khương Quân Chi đề nghị: "Hay là thế này đi, ngày mai con cứ đến nhà người ta thăm hỏi một lần. Nhưng mọi chuyện sau đó đều do các con tự quyết định. Nếu gặp mặt mà con vẫn không hài lòng, từ nay về sau ba mẹ sẽ không nhắc lại nữa."

Lúc này Hoắc Duật Hoành mới gật đầu: "Vâng." Hắn chưa bao giờ làm ăn thua lỗ. Nếu chỉ cần gặp mặt một lần là có thể đổi lấy sự yên tĩnh, hắn đương nhiên đồng ý.

Suy nghĩ quay về hiện thực. Ba mẹ Ôn Duẫn An tự mình ra tiếp đón họ vào phòng khách.

Hoắc Duật Hoành hơi nhíu mày, Omega này thậm chí còn không ra tiếp khách. Lễ phép ở đâu?

Hắn đã quyết tâm, dù thế nào cũng không thể ở bên Omega này, thích lại càng là chuyện không thể.

Theo ba mẹ Ôn Duẫn An vào phòng khách nghỉ ngơi, ngồi xuống một lúc, Hoắc Duật Hoành mới biết Omega tương hợp với mình đang mắc Hội chứng Hỗn loạn Tin tức tố, cần dựa vào hắn để điều trị.

Thật là vô lý. Tại sao hắn phải giúp một Omega xa lạ điều trị?

Omega này lại còn luôn được cha mẹ gọi là "Tiểu Bảo". Đã 19 tuổi rồi, nói gì cũng là người trưởng thành, mà trong nhà còn nuông chiều như vậy thật không phải là chuyện tốt.

Ôn Duẫn An cuối cùng cũng thay đồ xong, bước xuống lầu. Ngay ở cửa phòng khách, cậu đã nghe thấy tiếng người đang trò chuyện.

Chắc chắn là Hoắc Duật Hoành đã tới.

Tâm trạng cậu bỗng nhiên có chút căng thẳng. Cậu nhớ Hoắc Duật Hoành, nhưng liệu Hoắc Duật Hoành có nhớ cậu không?

Không đúng, lúc đó trong thính phòng đông người như vậy, Hoắc Duật Hoành không nhớ cậu mới là bình thường mà!

Ôn Duẫn An nhìn qua cánh cửa phòng khách. Trên sofa là một cặp vợ chồng trung niên đang trò chuyện cùng ba mẹ cậu. Một người hiển nhiên là Viện trưởng Khương của học viện họ.

Còn một người đàn ông quay lưng về phía cửa. Mặc bộ vest cao cấp cắt may hoàn hảo, cậu chỉ thấy được bóng lưng cao lớn, thẳng tắp của anh. Vai rộng, chỉ ngồi đó thôi đã toát ra cảm giác áp bức mạnh mẽ. Đó chính là Hoắc Duật Hoành.

Quả nhiên trông có vẻ hơi dữ dằn thật, Ôn Duẫn An thì thầm. Cậu lại bắt đầu rối rắm nên chào hỏi thế nào cho tốt.

[ Xin chào, Ngài Hoắc, anh còn nhớ tôi không? ]

Không được, không được. Có nên nói thẳng thắn, đúng theo kế hoạch không?

[ Xin chào, Ngài Hoắc, độ tương hợp của chúng ta rất cao, anh có thể làm Alpha của tôi không? ]

Ừm... Có bị quá thẳng thắn không nhỉ?

Diệp Thanh Lam là người đầu tiên chú ý thấy cậu đứng ở cửa, cười rạng rỡ vẫy tay gọi cậu: "Tiểu Bảo tới rồi, lại đây nào."

Hoắc Duật Hoành ngay lập tức quay đầu nhìn lại, chuẩn bị xem thử người được mẹ hắn ca ngợi hết lời rốt cuộc trông như thế nào.

Ánh mắt hắn dừng lại trên bóng dáng nhỏ nhắn đứng ở cửa.

Hoắc Duật Hoành nín thở – Cậu ta tên là Ôn Duẫn An?

Quá nhiều ánh mắt đổ dồn về phía mình, Ôn Duẫn An hơi căng thẳng, không kịp quan sát kỹ, chỉ khẽ lên tiếng, bước những bước như robot tiến vào phòng khách.

Cậu vẫn đang tính toán nên mở lời như thế nào. Càng đến gần, trong lòng cậu càng dâng lên một cảm giác khó tả.

Cả người cậu như đang nóng lên.

Tuy hơi không quen khi thấy Viện trưởng Khương của học viện ở nhà mình, Ôn Duẫn An vẫn rất ngoan ngoãn chào hỏi cặp vợ chồng: "Con chào hai bác, con là Duẫn An ạ."

"Ừm, Duẫn An quả là một đứa bé ngoan." Hoắc Tu Diệp cười vui vẻ, nhìn đứa nhỏ trước mặt càng thấy yêu thích.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!