Chương 5: Không Hứng Thú

Sáng hôm sau, Ôn Duẫn An từ từ tỉnh lại.

Rèm cửa tự động cảm ứng kéo ra hai bên, ánh nắng sớm mùa thu xuyên qua cửa kính, rọi vào phòng ngủ ấm áp.

Ôn Duẫn An chớp chớp mắt, phát hiện đôi tai thỏ và cái đuôi của mình đã tự thu lại. Cậu vốn còn định xử lý đám lông xù trên tai và đuôi cơ, tiếc quá đi.

Nhờ việc tiêm thuốc ức chế Omega, trạng thái của cậu đã tốt hơn hôm qua.

Sau khi vệ sinh cá nhân xong, đứng trước gương toàn thân trong phòng thay đồ, Ôn Duẫn An mặc một bộ đồ ở nhà.

Cậu nhìn lại mình nhiều lần. Đây là trang phục do đích thân Diệp Thanh Lam thiết kế riêng cho cậu, kiểu dáng vừa vặn, vải vóc thoải mái.

Diệp Thanh Lam điều hành một công ty thời trang xa xỉ, thường xuyên tự mình thiết kế các kiểu trang phục và phụ kiện cho cậu. Những bộ đồ như thế này cậu có rất nhiều.

Không giống các anh, cậu từ nhỏ đã được Diệp Thanh Lam trau chuốt cho xinh xắn, đáng yêu, vô tình hình thành thói quen chú trọng đến vẻ ngoài.

Bước ra khỏi thang máy ở tầng một, quản gia và người hầu của biệt thự đều chào cậu: "Tiểu thiếu gia, buổi sáng tốt lành!"

Nhưng họ dường như đang bận rộn chuẩn bị cho chuyện gì đó. Chào hỏi xong là họ vội vã rời đi.

Hôm nay cậu tự dậy nên có hơi muộn, đầu bếp đã chuẩn bị bữa sáng riêng cho cậu.

Cả nhà rất yên tĩnh. Khi cậu dùng bữa xong, quản gia Vương mới ghé sát lại nói với cậu: "Tiểu thiếu gia, Lão gia và Phu nhân đang chờ ngài ở phòng khách ạ."

Vì chuyện tập đoàn đã giao cho anh cả xử lý, ba cậu, Ôn Đình Yến, đã sống cuộc sống dưỡng lão từ lâu nên ở nhà là điều bình thường.

Nhưng mẹ cậu thường xuyên bận rộn điều hành công ty thời trang của mình, sao giờ này lại ở nhà được nhỉ?

Cậu bước vào phòng khách, thấy Ôn Đình Yến đang đi dạo trước tấm thảm treo tường cổ điển do Hoàng gia Châu Âu nào đó tặng.

Không chỉ có cha mẹ, mà còn có cả ba người anh trai.

Các anh cũng không ra ngoài, càng hiếm thấy hơn.

"Tiểu Bảo mau lại đây, đừng đứng đó." Diệp Thanh Lam vỗ vỗ ghế sofa, vẫy tay gọi cậu.

"Con đến rồi!"

Lúc này, Diệp Thanh Lam vẫn không quên khen cậu vài câu: "Ừm? Bảo bối của chúng ta sao lại đẹp và xinh xắn thế này?"

"Vì mẹ đẹp nên con cũng đẹp ạ!"

Ôn Duẫn An đáp lời ngọt ngào. Cậu quay đầu nhìn sang ghế sofa đối diện, mấy người anh trai đang ngồi nghiêm chỉnh, mặc trang phục rất rang trọng, vẻ mặt hơi nghiêm túc, trầm mặc nhìn họ.

Chưa kịp hỏi xem có chuyện gì, Diệp Thanh Lam đã nhẹ nhàng kéo tay cậu và nói: "Lát nữa cậu Hoắc cùng ba mẹ cậu ấy sẽ tới. Nhưng Tiểu Bảo đừng lo lắng, chỉ là gặp mặt thôi."

Cậu Hoắc là ai?

"Mẹ cũng không ngờ họ lại trả lời nhanh đến vậy. Mới nhận được tin tương hợp hôm qua, tối qua đã nói hôm nay sẽ tới rồi," Diệp Thanh Lam tự mình nói, trông rất vui vẻ.

Thì ra cậu Hoắc là Hoắc Duật Hoành.

Hả?!

Khoan đã?!

Hoắc Duật Hoành muốn đến nhà họ sao?!

Ôn Duẫn An trợn tròn mắt, lúc này mới phát hiện ba mẹ và các anh đều mặc trang phục rất trang trọng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!