Cậu kéo Hoắc Duật Hoành ngồi xuống, rồi chạy ra lấy chén nước mang về: "Chồng, anh nghe em nói này."
"Anh đang nghe em nói đây, Bảo Bảo."
"Chồng," cậu uống một ngụm nước, thấy Hoắc Duật Hoành cứ nhìn cậu mãi, liền nhét cái ly vào tay Hoắc Duật Hoành: "Anh cũng uống đi?"
"Ừm, vậy Bảo Bảo muốn nói chuyện gì to tát đây?"
"Em là thỏ tai cụp, đúng không?"
Hoắc Duật Hoành nhìn tai thỏ xù lông đang rủ bên mặt cậu: "Ừm."
"Chồng, anh biết không..." Cậu nhích nhích mông nhỏ, dán sát vào Hoắc Duật Hoành.
"Ừm?"
Cậu nhìn chằm chằm Hoắc Duật Hoành chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, mềm như bông nói: "Em là thỏ, thỏ... Thỏ rất thích sinh con, cho nên..."
"— Khụ!" Hoắc Duật Hoành vừa mới uống xong một ngụm nước, nghe thấy lời này suýt chút nữa bị sặc. Thỏ con đây là có ý gì? Cậu muốn thỏ con à?
Đối với chuyện thỏ con này, Hoắc Duật Hoành trước khi kết hôn chưa từng nghĩ tới. Sau này kết hôn với Ôn Duẫn An, hai người vẫn chưa đến mức đó, càng không dám mạo phạm nghĩ đến vấn đề này.
Hiện tại cẩn thận suy xét, chuyện thỏ con, Hoắc Duật Hoành cho rằng làm Alpha không có quyền quyết định và quyền lựa chọn sinh sản. Hắn sẽ tôn trọng ý tưởng của Ôn Duẫn An, hắn chỉ cần phụ trách chăm sóc tốt cho Ôn Duẫn An.
Đương nhiên nếu nói từ tư tâm của Hoắc Duật Hoành, hắn chỉ muốn cùng Ôn Duẫn An sống hết cả đời hai người, dù sao chuyện này sẽ khiến Omega đau khổ.
Dù hắn đau lòng Omega của mình thế nào, phần lớn người chịu đựng sự đau khổ này vẫn là Omega của hắn.
Hắn không muốn bé thỏ Bảo Bảo của mình gặp phải nỗi đau này.
Cũng không muốn đến lúc đó có nhóc con nào tranh giành bé thỏ Bảo Bảo với hắn.
Hoắc Duật Hoành dịu dàng dỗ dành: "Bảo Bảo, đều nghe em, em muốn mấy thỏ con cũng được, cơ mà anh cảm thấy..."
Mấy gì?!
Cậu một thỏ cũng không cần!
Cậu muốn 0 thỏ !
Ôn Duẫn An sợ hãi, còn chưa nghe Hoắc Duật Hoành nói hết lời đã điên cuồng lắc đầu. Tai thỏ vung qua vung lại cứ chụp lên cánh tay Hoắc Duật Hoành, trong miệng còn phát ra những âm thanh "ưm ưm ưm" đáng yêu.
Hoắc Duật Hoành bị cậu đáng yêu đến mức quên mất hai người đang nói chuyện gì.
"Em không muốn!" Cậu trừng lớn mắt nhìn Hoắc Duật Hoành.
"... Ừm?"
"Em không muốn bụng có thỏ con..."
Ồ? Vậy thì càng tốt chứ sao? Vừa đúng ý hắn.
Nếu đã như vậy, Hoắc Duật Hoành hơi không hiểu cậu tại sao lại muốn đề cập đến chuyện này. Huống chi theo tình hình hiện tại mà nói, họ còn cách chuyện có thể đánh dấu vĩnh viễn một khoảng thời gian.
"Ừm, vậy Bảo Bảo nói chuyện này là vì cái gì?"
"Là để nhắc nhở lúc anh đánh dấu, lúc đó phải cẩn thận một chút. Chồng, trước đây anh có phải cũng không biết không? Chúng ta trước kia quá nguy hiểm rồi đó!"
Hoắc Duật Hoành: "..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!