Chương 42: Tràn Đầy

Ôn Duẫn An bắt đầu màn trình diễn thời trang trong nhà, còn Hoắc Duật Hoành tự nguyện đảm nhận vai trò nhiếp ảnh gia cho cậu.

Hai vợ chồng Ôn Đình Yến và Diệp Thanh Lam nhìn qua cuộc gọi video thấy sắc mặt cậu hồng hào rõ rệt, cùng với dáng vẻ tràn đầy sức sống này, không ngừng khen cậu. Họ khen Ôn Duẫn An đến mức lâng lâng.

"Tiểu Bảo mặc bộ này cũng đẹp."

"Bộ này cũng đẹp!"

"Tiểu Bảo của chúng ta sao lại có khí chất như vậy, mặc gì cũng đẹp."

Cậu hưng phấn đưa mặt lại gần màn hình: "A! Đúng rồi, các anh đâu rồi ạ! Chưa về nhà ạ?" Lâu lắm rồi chưa gặp các anh!

Cậu vừa nói như vậy, Hoắc Duật Hoành mới chợt nhớ ra, những ngày có thỏ con bên cạnh quá đắc ý, đến nỗi quên mất nhà thỏ con còn có ba người anh trai cuồng em.

Bây giờ ngẫm lại kỹ, lúc đó họ gặp mặt, mặt mấy người anh của bé vợ nhỏ xấu như vậy, hoàn toàn là cảm thấy hắn đã cuỗm mất cây cải thìa nhà họ.

Ha ! Dù sao thỏ nhỏ Bảo Bảo giờ là của hắn rồi.

"Mấy đứa đấy đang trên đường, một lát nữa sẽ về nhà."

Lời Diệp Thanh Lam vừa dứt, bên kia video liền truyền đến giọng Ôn Kỳ Duệ: "Tiểu An gọi điện thoại về ạ? Con xem với."

Hoắc Duật Hoành vừa nghe lời này, nghiêm trang che camera điện thoại lại xoay đi, như không có chuyện gì mà chào hỏi hai vợ chồng Diệp Thanh Lam: "Ba mẹ."

Cái người em rể này làm sao vậy? Ôn Kỳ Duệ nhíu mày lại, đã bị Ôn Đình Yến chèn sang một bên.

"Duật Hoành, cơ thể Tiểu An có chút yếu ớt, vất vả cho con chăm sóc nhiều."

"Không vất vả ạ, Tiểu An rất ngoan."

Yếu ớt không thể tính là chuyện xấu, nên tính là cậu cần người chăm sóc. Hoắc Duật Hoành thích chăm sóc cậu, và cũng tận hưởng việc chăm sóc cậu.

"Em cũng muốn nói chuyện!" Cậu chui vào lòng Hoắc Duật Hoành ngồi, đầu vừa vặn có thể chạm cằm Hoắc Duật Hoành.

Hoắc Duật Hoành ôm vợ nhỏ thơm tho mềm mại không nói gì nữa, chuyên tâm làm giá đỡ điện thoại. Trong lòng hắn sướng đến không tả nổi.

Diệp Thanh Lam ban đầu còn lo lắng họ chênh lệch vài tuổi, có thể không hòa hợp trong sinh hoạt. Không ngờ Hoắc Duật Hoành lại cưng chiều cậu như vậy, trông cậu ở bên Hoắc Duật Hoành cũng vô ưu vô lo.

Diệp Thanh Lam an ủi được vài phần trong lòng: "Tiểu Bảo và Duật Hoành tính khi nào về nhà một chuyến? Duật Hoành có thời gian không? Cùng Tiểu Bảo qua đây ở lại hai ngày, đều là người một nhà."

"Mẹ nhớ con ạ?" Cậu làm nũng bằng giọng mềm mại.

"Đương nhiên nhớ Tiểu Bảo đáng yêu nhất của chúng ta rồi. Ba con cũng nhớ, các anh con cũng nhớ." Diệp Thanh Lam cười tủm tỉm dỗ cậu theo lời cậu nói.

"Con cũng nhớ mọi người lắm."

Cậu thật sự muốn về nhà!

Cậu muốn hỏi Hoắc Duật Hoành khi nào có thời gian, không có thời gian thì cậu có thể đi trước. Chưa kịp mở miệng dò hỏi, cằm Hoắc Duật Hoành cọ cọ lên mái tóc mềm mại của cậu.

Sau đó, giọng nói trầm thấp của Hoắc Duật Hoành truyền đến từ trên đỉnh đầu: "Bảo Bảo muốn đi khi nào?"

"Vậy anh rảnh khi nào ạ?"

"Lúc nào cũng được, theo ý Bảo Bảo."

"Vậy... Em nghĩ là ~ Chờ em khỏi sốt thì đi?"

"Ừm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!