Ôn Duẫn An vẫn không ngừng làm nũng và bán manh. Hoắc Duật Hoành ẩn nhẫn hít sâu một hơi, hai tay véo vào eo cậu để cố định cậu lại, giọng thấp dỗ dành: "Bảo Bảo, đừng động đậy trước đã."
Cậu bây giờ hơi dính người, và giọng Hoắc Duật Hoành dỗ cậu lại rất dịu dàng. Cậu mềm như bông đưa tay ôm cổ Hoắc Duật Hoành, cả người treo trên người hắn, rất nghe lời không động đậy nữa.
Nguy cơ tạm thời giải trừ, Hoắc Duật Hoành bắt đầu v**t v* chú thỏ. Thủ pháp của hắn ngày càng thuần thục. Một tay bao trọn đuôi thỏ nhỏ trong lòng bàn tay x** n*n, tay kia từ gốc tai thỏ kéo dài xoa bóp đến chóp tai thỏ, khiến tai và đuôi thỏ thoải mái đến mức run rẩy nhẹ.
Cả người đều nằm trong tầm kiểm soát của Hoắc Duật Hoành. Ôn Duẫn An bị k*ch th*ch đến mức hai chân bắt đầu rung nhẹ, một bộ dáng mặc người đùa nghịch. Cố tình khuôn mặt cậu lại quá mức xinh đẹp và thanh thuần, khiến ngọn lửa vô danh trong Hoắc Duật Hoành chỉ có thể đè nén hết lần này đến lần khác.
"Thoải mái ~" Cậu không nhịn được hừ hừ.
Ưm, đúng rồi, cậu đột nhiên nhớ ra, vậy thì cậu bây giờ lại không tiện trở về Học viện La Đức rồi.
Tuy rằng không đi học không tốt lắm, nhưng Ôn Duẫn An đột nhiên lại cảm thấy hơi vui. Hai ngày này, những Alpha cậu gặp trong học viện luôn không thể hiểu nổi, dựa vào mình là Alpha liền không kiềm chế tin tức tố, còn cảm thấy mình đang phát ra mị lực.
Đồ hôi hám! Ghét ghét, quá đáng ghét!
Cậu muốn dính lấy Hoắc Duật Hoành!
"Được rồi, ăn sáng đi." Hoắc Duật Hoành x** n*n xong, thuận tiện tùy ý vỗ vỗ mông nhỏ của cậu.!
Cậu bị đánh mông!?
Hoắc Duật Hoành sao có thể đánh mông cậu!
Ôn Duẫn An đột nhiên ngẩng đầu, trừng to mắt nhìn Hoắc Duật Hoành. Nhưng cậu phát hiện Hoắc Duật Hoành khí định thần nhàn nhìn cậu, hơi nhướng mày: "Ừm? Không đói bụng?"
Ừm? Hoắc Duật Hoành sao một chút cũng không chột dạ? Chẳng lẽ cậu hiểu lầm anh ấy?
Thôi được thôi được...
Thật ra cậu đói bụng, nhưng cậu vừa mới tận hưởng xong màn x** n*n v**t v* này, thực sự lười biếng không muốn động đậy.
"Hơi đói một chút, nhưng mà không muốn ăn..."
Hoắc Duật Hoành không nắm bắt được tiểu thỏ nhõng nhẽo này đang nói gì, đói bụng nhưng lại không muốn ăn? Lười ăn? Hay là nói muốn anh đút?
Cảm thấy phán đoán của mình chắc không sai, Hoắc Duật Hoành n*ng m*ng cậu đứng dậy.
"Đánh răng, em chưa đánh răng đâu, em muốn đánh răng..." Cậu gác cằm lên bờ vai rộng lớn của Hoắc Duật Hoành, lười biếng nói.
Hoắc Duật Hoành bất đắc dĩ: "Biết rồi."
Thật sự bó tay với cậu.
Cậu mơ mơ màng màng "Ừm" một tiếng, đã bị Hoắc Duật Hoành mang đi đến trước bồn rửa tay. Hoắc Duật Hoành thấy bộ dáng nhõng nhẽo này của cậu chắc là chưa hoàn hồn sau khi được v**t v*, liền đặt cậu ngồi lên bồn rửa tay.
Chân không chạm đất, mông chạm "đất" trước, Ôn Duẫn An ngay lập tức cảm thấy mông hơi lạnh, không vui rầm rì hai tiếng. Cánh tay vừa mới buông cổ Hoắc Duật Hoành lại quấn lên: "Sẽ sập."
"Không sập được," Hoắc Duật Hoành xốc cậu lên, nhẹ như không, không hiểu cậu sao lại có lo lắng này, nhưng vẫn theo bản năng thêm một câu: "Sập thì anh đi kiện bọn họ."
"Sẽ ngã đau mông."
Hoắc Duật Hoành bật cười: "Gầy đến mức thành thỏ khô rồi mà còn có thể đè sập được sao?"
Thỏ khô xấu xí biết bao nhiêu! Cậu không theo đuổi cái dáng người gầy gò trơ xương đó đâu, không đẹp chút nào!
"Em mới không gầy thành thỏ khô," cậu không phục kéo tay Hoắc Duật Hoành đặt lên đùi mình: "Đây là thịt của em!"
Hoắc Duật Hoành: "... Được rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!