Chương 37: Không Thích

Thân hình cao lớn của Alpha che khuất ánh đèn hành lang. Khi hắn tiến lại gần cửa, một cái bóng râm đổ xuống người Omega, bao phủ hoàn toàn cơ thể nhỏ nhắn của cậu.

Hoắc Duật Hoành đưa tay nhẹ nhàng vuốt phẳng một nhúm tóc nhô lên trên đỉnh đầu cậu, hững hờ hỏi: "Sao không nói gì, Bảo Bảo không nhớ anh sao?"

Đôi mắt Ôn Duẫn An sáng rực lên, trong lòng bị một loại vui sướng vô danh chiếm giữ.

"Chồng!"

"Ừm, Bảo Bảo ngoan."

"Sao anh lại tới đây? Không phải nói muốn đi ra ngoài một chuyến sao?"

"Đi ra ngoài ngắm ánh trăng, rồi đến chỗ này."

Tuy rằng cậu không hiểu những lời này có liên quan gì đến nhau, nhưng cậu cần Alpha của mình, và giờ phút này Alpha của cậu liền xuất hiện trước mặt cậu, trên người còn mang theo mùi tin tức tố quen thuộc làm cậu an tâm. Cậu rất vui.

"Anh vào trước đi," cậu kéo tay Hoắc Duật Hoành đi vào trong, vừa đi vừa thì thầm: "Bên ngoài lạnh lắm..."

Hoắc Duật Hoành đi theo sau cậu, rủ mắt nhìn tiểu Omega mặc áo ngủ màu xanh sữa trước mặt. Xoáy tóc trên đỉnh đầu mượt mà và xù lông trông rất ngoan. Bàn tay nhỏ bé của cậu mềm mại, nắm trong lòng bàn tay rất ấm.

"Chồng, anh ngồi đây đi, em đi rót nước cho anh nha, uống nước ấm ~"

Cậu đang định rời đi, tay lại bị Hoắc Duật Hoành nắm lấy. Tuy Hoắc Duật Hoành không dùng sức, nhưng cậu vẫn bị kéo lại.

"Bảo Bảo, không cần, mất thời gian."

"Anh mới tới mà, đã muốn đi sao?" Nghe thấy Hoắc Duật Hoành nói phải đi, cậu ngay lập tức lắc lắc khuôn mặt nhỏ ngồi xuống ghế sofa bên cạnh Hoắc Duật Hoành, còn xích cái mông nhỏ ra, ngồi rất xa, nghiêng mặt không chịu nhìn Hoắc Duật Hoành, ngay cả nước uống cũng không có tâm trạng đi lấy.

"Ừm? Bảo Bảo không muốn đi sao? Về nhà với anh đi?"

Cậu đương nhiên là muốn về, dù sao những ngày không dán dính lấy Hoắc Duật Hoành thực sự rất khó chịu, nhưng mới về học viện mấy ngày lại phải đi ngay. Cậu có chút do dự, cúi đầu chơi nghịch ngón tay: "Em vẫn chưa nghỉ..."

Hoắc Duật Hoành có chút bất đắc dĩ. Học viện La Đức là trường tư thục do gia tộc hắn thành lập. Omega của hắn muốn khi nào đến thì đến, đi khi nào thì đi chỉ là câu chuyện nhỏ, quản gì kỳ nghỉ.

"Mấy ngày nay ngủ không ngon đúng không? Không muốn về nhà ngủ sao?" Hoắc Duật Hoành nhẹ nhàng kéo cậu lại, hai người sát gần hơn: "Chồng có thể giúp em."

"Ừm, hơi ngủ không ngon thật..."

"Nhạt đi rồi." Ánh mắt Hoắc Duật Hoành dừng lại ở vai gáy cậu một lúc, trên mặt thoáng qua một tia không vui.

Không vui khi dấu đánh dấu trên người Omega nhạt đi, sự chiếm hữu của Alpha bị thách thức.

Bé Omega trên người không tránh khỏi đã lây dính mùi tin tức tố của Alpha khác trong các hoạt động giao tiếp bình thường. Tuy rằng rất nhạt, nhưng cũng đủ k*ch th*ch một Alpha có sự chiếm hữu điên cuồng.

Nhưng vẻ không vui đã biến mất ngay khoảnh khắc Ôn Duẫn An quay đầu nhìn qua. Trên mặt Hoắc Duật Hoành vẫn là bộ dáng trầm ổn kiềm chế.

"Gì ạ?"

"Chỗ này." Hoắc Duật Hoành nhịn xuống sự thô bạo gào thét sâu trong nội tâm muốn chiếm hữu cậu lần nữa. Ngón tay thon dài mạnh mẽ của hắn chạm vào sau gáy cậu: "Mùi của anh, nhạt đi rồi."

Hửm? Hóa ra Hoắc Duật Hoành cảm nhận ra sao? Cho nên mới luôn hỏi cậu có muốn về nhà không?

Hoắc Duật Hoành thật sự rất tận tâm vì cậu.

Bé thỏ Ôn cảm động không thôi. Cậu đưa tay xé miếng dán tuyến thể, lộ ra cái gáy sau trơn bóng, thành thật nói ra những phiền não hai ngày nay: "Chồng anh xem, mùi của anh nhạt đi, vết cắn hình như cũng nhạt hơn, nên em mới ngủ không tốt."

Giọng Hoắc Duật Hoành trở nên khàn khàn một chút: "Ừm, thật sự nhạt đi rồi."

"Còn nữa! Mấy Alpha trong học viện trên người cũng có mùi tin tức tố. Em không thích!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!