Trong bức ảnh, ngoài cửa sổ là cảnh đêm phồn hoa của thành phố cảng. Hai người dựa sát vào nhau, động tác vô cùng thân mật, gần như mặt đối mặt. Cậu hoàn toàn lọt thỏm trong lòng Hoắc Duật Hoành. Hoắc Duật Hoành đang cười, nhưng ánh mắt hắn không nhìn màn hình mà lại nhìn cậu.
"Bảo Bảo," Hoắc Duật Hoành nói bên tai cậu, "Tấm này đẹp." Giọng nói trầm thấp như muốn gõ vào tim cậu, làm tai cậu ngứa ran.
"Ừm ừm..."
Nếu không phải rõ ràng biết rằng hắn kết hôn với cậu là để trị liệu chứng rối loạn tin tức tố, chứ không phải vì thích cậu, Hoắc Duật Hoành đã muốn giữ chặt cậu trong lòng và hôn cho cậu hôn mê rồi.
Không thể dọa sợ cậu.
Hoắc Duật Hoành có đủ kiên nhẫn. Hắn muốn cưng chiều bé thỏ Bảo Bối đến mức cậu không thể rời xa mình.
Ôn Duẫn An cũng rất hài lòng, bởi vì sau khi chụp nhiều ảnh như vậy, Hoắc Duật Hoành cuối cùng cũng cười. Nếu cậu hiểu Hoắc Duật Hoành nhiều hơn một chút, cậu sẽ phát hiện nụ cười của Hoắc Duật Hoành mang ý vị một chữ— "sảng khoái".
Cậu cứ thế ngây ngốc dựa vào lòng Hoắc Duật Hoành chọn ảnh đăng lên vòng bạn bè. Cậu chọn ảnh gia đình của tiểu thỏ, và cả ảnh chụp chung của cậu với Hoắc Duật Hoành cùng thú bông thỏ.
Kèm theo lời chú thích: Bé thỏ đã về nhà rồi đây!!!
Cái này cùng tuyên bố công khai có khác gì đâu?
Mặc dù tin tức họ kết hôn sớm đã lên trang nhất ai cũng biết, nhưng điều này có sự khác biệt về bản chất so với việc tự mình tuyên bố trên vòng bạn bè.
Lợi dụng lúc cậu còn đang thưởng thức vòng bạn bè tuyệt đẹp của mình, Hoắc Duật Hoành yên lặng ôm cậu ngồi xuống sofa, đặt cậu lên đùi, hoàn toàn không nỡ buông tay, thỉnh thoảng còn phải cúi đầu ngửi mùi hương trên người cậu.
Ngửi bé thỏ Bảo Bối quá cuốn.
Thấy ngón tay cậu bắt đầu chuẩn bị xóa ảnh, Hoắc Duật Hoành lại giả vờ hỏi cậu: "Bảo Bảo, vậy mấy tấm Chồng chụp đâu?"
"Tại sao không đăng? Hả?"
Ngón tay Ôn Duẫn An khựng lại: "..."
Tại sao? Lấy đâu ra tại sao chứ? Bé thỏ xinh đẹp mới không lưu lại ảnh xấu của mình đâu!
"Đương nhiên là bởi vì... bởi vì..." Cậu xoay người lại đối mặt với Hoắc Duật Hoành. Nhưng vì khoảng cách quá gần, cậu lại vô tình tiếp xúc trực diện với Hoắc Duật Hoành đang cúi đầu nghe cậu nói.
Cánh môi cậu nhẹ nhàng lướt qua môi Hoắc Duật Hoành.
Hoắc Duật Hoành "Ừm?" một tiếng, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.
"Thì... thì là, chụp đẹp quá, em muốn tự mình giữ lại xem thôi!" Khả năng nói dối của cậu quá kém.
"Ồ? Đẹp sao?"
"Ừm ừm! Đẹp!" Cậu gật đầu, tai thỏ nhỏ cứ quăng qua quăng lại.
"Gửi cho anh một tấm."
"Ừm ừm... Cái gì?"
"Đây là anh chụp, Bảo Bảo làm sao có thể một mình xem chứ?" Hoắc Duật Hoành lại bắt đầu nói dối để dỗ dành cậu, "Về mặt pháp luật thì cái này có quyền tác giả đấy, Bảo Bảo biết không?"
Hoắc Duật Hoành chỉ vào cậu trên bức ảnh, ý tứ sâu xa nói: "Cái này là của anh, Bảo Bảo à."
"Em định quỵt nợ sao?"
Kiến thức pháp luật của Ôn Duẫn An chỉ dừng lại ở mức cơ bản nhất, chỉ cảm thấy Hoắc Duật Hoành đang nói hươu nói vượn không biết gì cả.
"... Em gửi cho anh là được chứ gì."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!