Chương 21: Quà Cho Chồng

Những chú thỏ bông nhỏ được cẩn thận gửi trong các hộp quà tinh xảo, và Ôn Duẫn An đang hì hục tháo dỡ các hộp quà. Hoắc Duật Hoành sợ cậu mệt, nhưng không lay chuyển được, đành phải ngồi bên cạnh cùng giúp một tay.

Thú bông thỏ của Ôn Duẫn An có đủ loại hình dáng, mặc đủ kiểu quần áo. Ôn Duẫn An thậm chí còn đặt tên cho chúng. Cậu vừa mở hộp vừa cẩn thận giới thiệu với Hoắc Duật Hoành lý do cậu nhận được mỗi chú thỏ.

Sinh ra trong gia tộc giàu có, nhưng Hoắc Duật Hoành từ nhỏ đã khác biệt với bạn bè cùng trang lứa. Hắn có nhận thức và quy hoạch vượt trội hơn tiêu chuẩn, chưa từng vì tài sản gia tộc mà chậm trễ, ngược lại luôn tự yêu cầu bản thân bằng những tiêu chuẩn nghiêm khắc. Hắn cũng chứng kiến không ít những tranh giành nội bộ, và khi người khác còn đang tuổi ăn chơi lêu lổng, Hoắc Duật Hoành đã tạo ra thành tích riêng của mình.

Nhưng Ôn Duẫn An thì khác. Chỉ cần nhìn những chú thỏ được lựa chọn tinh tế này, có thể thấy cậu lớn lên trong sự yêu thương của gia đình. Cậu sống trong một môi trường thuần khiết, nên cậu có sự ngây thơ và đáng yêu không thuộc về độ tuổi này.

Cậu là bé thỏ nhỏ ngốc nghếch sẽ trở nên choáng váng khi được hôn một cái. Cậu là đóa tường vi nhỏ thuần khiết nhất. Nếu không phải vì chứng rối loạn tin tức tố, đời cậu sẽ xuôi chèo mát mái, bình an trải qua cả đời.

Hoắc Duật Hoành tự thấy mình vừa hèn mọn lại vừa may mắn. Yêu Omega của mình không có gì mất mặt, chỉ là Omega này không thiếu thốn tình yêu.

Ôn Duẫn An sinh ra là để được yêu thương, và Hoắc Duật Hoành phải là người yêu cậu nhất.

Ôn Duẫn An vẫn đang ngân nga hát nhỏ bóc hộp. Cậu không hề biết Alpha đang ngồi cạnh mình vừa đưa ra một quyết định trọng đại.

Ôn Duẫn An ngẩng đầu nhìn thoáng qua, Hoắc Duật Hoành vẫn đang nhìn chằm chằm chú thỏ tai cụp màu trắng cầm trên tay. Đó là một chú thỏ đội vương miện xinh đẹp, ôm một chiếc bánh sinh nhật.

Cậu vui vẻ dịch vài bước, dán sát vào bên cạnh Hoắc Duật Hoành, chọc chọc cánh tay hắn: "Chồng ơi, em ấy tên là Thỏ Tiểu An Trưởng Thành Vui Vẻ, em nhận được vào sinh nhật 18 tuổi. Em ấy đáng yêu chứ?"

Ngay cả việc đặt tên cho thú bông cũng đáng yêu như vậy.

"Ừm, rất đáng yêu." Không đáng yêu bằng em.

Hoắc Duật Hoành còn nguyện ý giúp cậu chữa bệnh, tặng chú thỏ đáng yêu cho Hoắc Duật Hoành thì có sao đâu. Vì thế, Ôn Duẫn An hào phóng nói: "Vậy tặng cho Chồng!"

Hoắc Duật Hoành đặt chú thỏ vào lòng cậu, còn nhân cơ hội nhéo ngón tay cậu: "Anh muốn chú thỏ nhỏ đáng yêu nhất, xinh đẹp nhất cơ, Bảo Bảo."

"Ố!" Cậu cẩn thận lựa chọn một hồi, vừa lẩm bẩm "Thỏ con nào cũng đáng yêu", vừa chọn một chú thỏ giơ lên trước mặt Hoắc Duật Hoành. Từ phía sau chú thỏ lòi ra một cái đầu lông xù: "Bé này được không ?"

"... Chồng còn chưa chọn kỹ, nợ trước nhé, được không?"

Không ngờ Hoắc Duật Hoành lại có tiêu chuẩn cao như vậy với thỏ con!

Cậu chớp chớp mắt với Hoắc Duật Hoành: "Vậy anh thấy thích bé thỏ nào thì nói với em nha, đều có thể cho anh đó!"

"Được, cảm ơn Bảo Bảo."

Cuối cùng cũng bóc hộp xong tất cả thỏ con. Trong phòng khách đầy rẫy thỏ bông. May mắn phòng khách đủ lớn, chứa nhiều thỏ như vậy vẫn rộng rãi, chỉ cần chờ ngày mai quản gia phái người thu dọn làm thành phòng riêng cho thỏ là được.

Ôn Duẫn An đứng dậy khỏi sàn nhà, vỗ vỗ mông, cầm điện thoại bắt đầu chụp ảnh gia đình cho đám thỏ.

Cậu chạy lên chạy xuống để chụp ảnh, lúc chạy hai cái tai thỏ còn đung đưa trong không khí. Hoắc Duật Hoành cứ như vậy nhìn cậu.

Trong ảnh còn có cậu chụp chung với thú bông thỏ.

Ôn Duẫn An hài lòng gửi ảnh vào nhóm gia đình "Gia đình Sói Thỏ Tương Thân Tương Ái", chuẩn bị chọn một chú thỏ mang về phòng ngủ.

Ánh mắt cậu lướt qua thấy Hoắc Duật Hoành đang ngồi trên sofa nhìn mình. Không biết thế nào, cậu dường như đọc ra được ý tưởng Hoắc Duật Hoành muốn tham gia vào hoạt động chụp ảnh của cậu.

"Chồng," cậu ôm thỏ con đi đến bên cạnh Hoắc Duật Hoành ngồi xuống, "Anh có muốn giúp em chụp ảnh không?"

"Hửm? Anh chụp ảnh xấu lắm."

Hoắc Duật Hoành trừ chụp ảnh cho ba mẹ ra thì chưa từng chụp cho người khác, hơn nữa hắn tự nhận thấy kỹ thuật chụp ảnh của mình khá bình thường.

Ôn Duẫn An cảm thấy Hoắc Duật Hoành quá nghiêm túc, chụp ảnh cần gì phải quản đẹp hay không đẹp đâu?

"Chồng, anh thử một chút nha. Biết đâu anh sẽ phát hiện mình là một thiên tài nhiếp ảnh gia đó!" Cậu cứ thế làm nũng khuyên Hoắc Duật Hoành, "Em cũng sẽ giúp anh chụp."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!