Đây là kỹ năng mà cậu vừa học được chiều nay.
Chương trình Gameshow nói rằng nếu Alpha của mình không vui, có thể ôm anh ấy một cái, cho anh ấy một chút tin tức tố. Mặc dù cậu chưa học được cách kiểm soát tin tức tố một cách tự nhiên, nhưng ôm Alpha của mình một cái thì làm được.
Hoắc Duật Hoành đã làm nhiều chuyện cho cậu như vậy, cậu chủ động ôm Hoắc Duật Hoành một cái không phải rất tốt sao? Lại còn có thể nhân cơ hội ôm ấp, làm mình cũng thoải mái. Cậu quả thực là chú thỏ nhỏ thông minh tuyệt đỉnh!
Việc cậu nhào vào lòng hắn xảy ra quá đột ngột.
Cơ thể mềm mại kiều diễm của Omega đang áp sát vào hắn. Gáy cậu ở rất gần, có thể rõ ràng ngửi thấy hương hoa hồng trắng ngọt ngào thanh khiết. Chỉ cần cắn một cái vào tuyến thể của cậu là có thể đánh dấu.
Tay Hoắc Duật Hoành cứng đờ giữa không trung.
Đầu cậu chôn trên vai Hoắc Duật Hoành, cọ cổ hắn và thì thầm mềm mại: "Anh ơi..."
Mặc dù chỉ là được Omega của mình ôm, nhưng Alpha nào có thể chịu được sự cám dỗ này. Hoắc Duật Hoành bị cậu trêu chọc đến mức có chút khô nóng, yết hầu cuộn lên cuộn xuống. Hắn vẫn nhịn không được d*c v*ng vươn tay kéo cậu vào lòng, nắm giữ quyền chủ động.
"Tại sao lại muốn ôm anh?" Hoắc Duật Hoành cố gắng trấn tĩnh mở lời, nhưng tay lại không tự chủ được mà nhẹ nhàng v**t v* vòng eo mảnh khảnh của cậu.
Bản năng Alpha là vậy, v**t v* eo rồi lại thấy chưa đủ. Hoắc Duật Hoành phát hiện mình đối diện với Omega này luôn khó kiềm chế cảm xúc, nhưng hắn vẫn mặc kệ bản thân thuận tay nắm lấy đuôi thỏ nhỏ mẫn cảm của cậu.
Cậu run rẩy trong lòng Hoắc Duật Hoành, cố nhịn xúc động muốn che đuôi lại, chỉ muốn an ủi Alpha của mình.
"Vì sao ôm anh thế, Bảo Bảo?" Giọng Hoắc Duật Hoành có chút khàn khàn, "Nói cho anh biết đi."
"Ừm..." Trong miệng cậu tràn ra một tiếng thở dài mềm mại, trả lời rất thành thật: "Bởi vì anh hình như không vui."
"Ừm, rồi sao nữa?"
"Cho nên muốn an ủi anh..."
Lẽ ra phải cảm thấy vui mừng, nhưng Hoắc Duật Hoành lại không khỏi nghĩ đến việc phần mềm trò chuyện của cậu còn có nhiều Alpha khác v* v*n như vậy.
"Vậy người khác không vui, em cũng đi an ủi họ sao?" Hoắc Duật Hoành có chút để tâm.
"Người khác là ai?" Cậu ngơ ngác hỏi.
Hoắc Duật Hoành muốn nói là các anh trai của em, bạn bè của em, cùng những Alpha lung tung lộn xộn kia, nhưng lại cảm thấy mình nói ra thì thật quá đáng.
"Em chỉ muốn an ủi anh thôi mà..." Cậu lại nói.
Những lời này khiến Hoắc Duật Hoành thực sự hài lòng.
"Tại sao chỉ muốn an ủi anh?" Hoắc Duật Hoành nghiêng mặt nhìn cậu. Môi hắn mơ hồ cọ qua tai thỏ của cậu, mềm mại đến mức muốn hôn một cái.
Hơi thở ấm áp của Hoắc Duật Hoành phả vào tai thỏ, cậu không thể trốn thoát, chỉ có thể đưa tay ôm chặt hơn một chút: "Bởi vì anh là Alpha của em..."
Sự chiếm hữu cố chấp của Alpha vẫn luôn quấy phá, không hề lắng xuống vì những lời này, ngược lại còn càng thêm mãnh liệt.
"Còn nữa không?" Hoắc Duật Hoành buông đuôi cậu ra, lại nắm lấy tai thỏ của cậu.
"Ừm... Còn, còn nữa, anh là của em."
"Và..."
"Còn, còn... Anh là..." Giọng cậu càng lúc càng nhỏ, "chồng của em."
Hoắc Duật Hoành cuối cùng cũng biết tại sao mình khó chịu. Bé Omega của hắn đối với ai cũng thân mật như vậy, chỉ đối với hắn thì không phải. Alpha luôn có lòng hiếu thắng không thể giải thích, hắn cũng không ngoại lệ.
"Là gì? Bảo Bảo gọi chồng một lần nữa đi, nghe không rõ." Lúc này Hoắc Duật Hoành thực sự vui vẻ, còn có tâm tư trêu chọc cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!