"... Anh không có tùy tiện đùa."
"Anh có!"
"Bởi vì nó thật đáng yêu."
"Dù sao anh cũng không được đột nhiên nghịch như vậy!"
"Được rồi, vậy anh xin lỗi Bảo Bảo," Hoắc Duật Hoành thái độ thành khẩn, "Anh xin lỗi, anh sai rồi. Anh không nên không có sự đồng ý của Bảo Bảo mà tùy tiện nghịch tai thỏ đáng yêu của em."
"Đúng rồi, đúng rồi!" Ôn Duẫn An ưỡn cái ngực nhỏ lên, hài lòng gật đầu. Đôi tai thỏ vừa trắng vừa mềm ngoan ngoãn rủ xuống, theo động tác gật đầu của cậu mà lúc ẩn lúc hiện trước mắt Hoắc Duật Hoành, khiến ngón tay hắn ngứa ngáy, lại muốn xoa tai cậu.
Mắt cậu rất to. Điều này khiến khi cậu cúi đầu tạo ra cảm giác "hung dữ" cho người khác, nhưng khi cậu ngẩng đầu lên sẽ nhận ra cậu chỉ là một chú thỏ xinh đẹp, mắt to.
Hoắc Duật Hoành ngay cả khi ngồi cũng cao hơn cậu không ít. Trong mắt Hoắc Duật Hoành, động tác gật đầu của cậu cứ như đang chuyển đổi qua lại giữa "bé thỏ hung dữ" và "bé thỏ đáng yêu".
Omega của hắn thật sự đáng yêu quá đi mất.
"Dậy rửa mặt đánh răng ăn sáng đi. Chúng ta phải về nhà, lát nữa tài xế sẽ đến đón chúng ta."
"Vậy tai em làm sao bây giờ ạ? Em không mang mũ, không giấu được." Cậu lại chui vào trong chăn. Lẽ ra cậu muốn uống thuốc ức chế.
Hoắc Duật Hoành vừa đứng dậy định đi, nghe vậy liền dừng lại nhìn cậu: "Tại sao phải giấu đi?" Rõ ràng đáng yêu như vậy.
Cậu vừa vuốt lông tai vừa nói chuyện: "Tại sao không giấu chứ? Chỉ có thỏ con ngốc mới không thu tai lại được. Em không phải thỏ con ngốc, mới không muốn cho người khác thấy đâu!"
"Nhưng anh đã thấy rồi."
"Anh không giống nha! Anh là Alpha của em, cho anh xem cũng không sao."
Hoắc Duật Hoành: "Ừm, tai thỏ của em thật đáng yêu."
Cậu chống eo: "Đáng yêu cũng không cho họ thấy!"
"Vậy cùng anh về nhà. Chỉ có anh và em, lát nữa em khoác áo khoác của anh, người khác không thấy đâu, được không?"
Ngôi nhà trước đây của họ có rất nhiều quản gia và người hầu. Cậu muốn giấu tai thỏ ở nhà còn cần đội mũ, nhưng tai thỏ giấu trong mũ rất khó chịu. Những lời Hoắc Duật Hoành nói làm cậu rung động.
Bé thỏ Ôn ngóc đầu lên: "Dạ được ~"
Sau bữa sáng, tài xế đã đúng giờ chờ ở cửa, đi cùng còn có Thư ký Trần. Hai người đứng ở cửa xe muốn nói lại thôi nhìn họ.
Ôn Duẫn An đội chiếc áo khoác vest rộng thùng thình của Hoắc Duật Hoành trên đầu, chui vào trong xe. Chờ tấm chắn dâng lên, cậu mới bỏ áo khoác xuống ôm vào lòng, tai thỏ rung rung.
Áo khoác vest của Hoắc Duật Hoành có mùi tin tức tố thoang thoảng. Ôn Duẫn An ôm rất ấm áp và an tâm. Cậu rất thích, thậm chí còn có cảm giác buồn ngủ.
Mấy ngày nay bận rộn kết hôn, Hoắc Duật Hoành có một số công việc tồn đọng. Trên đường đi, hắn định nhân tiện xem qua tài liệu Thư ký đưa tới.
Nhưng nghĩ bụng cũng không kém chút thời gian này, Hoắc Duật Hoành vốn là một người nghiện công việc hiếm khi chọn bỏ qua việc xem tài liệu, đưa tay đỡ lấy Ôn Duẫn An đang "gà con mổ thóc" (gật gù ngủ gật).
Họ đi đến biệt thự của Hoắc Duật Hoành ở Vịnh Thâm Thủy. Tòa biệt thự hướng ra cảng biển, ban đêm có thể thu trọn cảnh sắc thành phố và bến cảng vào tầm mắt.
Điện thoại Hoắc Duật Hoành rung lên hai cái, Hoắc Tu Diệp gửi tin nhắn cho hắn.
[ Ba: Ba biết ngay mà, con trai. Sau này cứ thoải mái hào phóng đi, yêu vợ không mất mặt đâu. Nhanh chóng chăm sóc tốt cho Tiểu An, đừng để thằng bé chịu ấm ức. ]
Hoắc Duật Hoành:?
Hoắc Tu Diệp lại gửi thêm một đường link bài báo giải trí. Hình ảnh đầu đề viết thật lớn hai chữ [CHẤN ĐỘNG] kèm dấu chấm than màu đỏ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!