Chương 16: Hổ To Bự

Đột nhiên có chút căng thẳng.

Không đúng! Hoắc Duật Hoành là chồng cậu! Cậu mới không cần căng thẳng đâu!

Hoắc Duật Hoành đi đến đâu, mắt cậu liền đảo theo đến đó, cho đến khi Hoắc Duật Hoành nằm nghiêng xuống ở một bên giường khác.

Hả? Sao cái giường này lại lớn đến vậy? Khoảng cách giữa họ cứ như cách xa vạn dặm. Nhưng họ đã kết hôn, lẽ ra phải được ôm chứ.

Cho rằng cậu đảo mắt tới lui không ngủ được là do chưa quen, Hoắc Duật Hoành lặng lẽ phóng thích một chút tin tức tố, trấn an hệ thần kinh của bé con đang ở trong môi Tr**ng X* lạ.

Giọng Alpha trầm thấp truyền đến từ bên cạnh, mang theo ý vị trấn an: "Nhắm mắt lại, ngủ đi."

Không giống như lúc hôn lễ ban ngày, lần này Hoắc Duật Hoành kiểm soát rất tốt. Lượng tin tức tố Alpha ít ỏi rất hiệu quả, không khiến cậu bị phát nhiệt, nhưng lại có thể mang đến cảm giác an toàn cho cậu.

Ôn Duẫn An cảm thấy thoải mái, ngoan ngoãn híp mắt lại.

Không lâu sau, mắt Ôn Duẫn An lại mở ra, nhìn về phía Hoắc Duật Hoành đang ngủ hơi xa bên cạnh, giọng nói thập phần nghi hoặc: "Xem điện thoại trước khi đi ngủ  thật sự sẽ trở nên xấu xí sao?"

Hoắc Duật Hoành: "..."

Hàng mi xinh đẹp của cậu rung rinh, cậu nói tiếp: "Nhưng trước đây em cũng xem mà, em đâu có xấu xí đâu!"

Đã xinh đẹp đến mức này rồi, đương nhiên là không xấu.

Hoắc Duật Hoành lại dỗ dành cậu: "Bởi vì đó là quá trình tích tiểu thành đại, không phải xảy ra trong chốc lát. Em có thể ngăn chặn nó xảy ra ngay từ bây giờ."

"Ố... Được rồi ~" Cậu lặng lẽ nhích vào trong, nhắm mắt lại rồi lại mở ra, mềm mại nói chuyện với Hoắc Duật Hoành: "Anh ơi"

"Hửm?"

"Người ta nói, dung mạo của vợ là vinh quang của chồng, cho nên em sẽ luôn xinh đẹp như vậy."

"Ừm, luôn xinh đẹp như vậy. Rồi sao nữa?"

"Rồi ngược lại cũng giống nhau nha, dung mạo của chồng cũng là vinh quang của vợ. Anh hiện tại rất rất đẹp trai, anh cũng đừng xem điện thoại trước khi ngủ, đừng bị trở nên xấu xí. Em không cần Alpha xấu xí làm chồng mình đâu."

Giọng cậu nghe rất nghiêm túc, không giống như đang nói đùa.

Trong cái đầu nhỏ của cậu chứa đựng không ít những thứ đáng yêu kỳ quái. Mặc dù cậu cần Hoắc Duật Hoành, nhưng điều cậu cần trước tiên là chính mình, mang theo một cảm giác chưa từng trải mà lại rất lịch sự.

Khóe miệng Hoắc Duật Hoành cong lên một độ cong khó nhận thấy: "Được."

Cậu cuối cùng cũng yên tâm nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ.

Nói là chuẩn bị ngủ, nhưng cậu cứ quằn quại qua lại trong chăn, lúc thì đắp chăn lúc thì lén lút vén lên, tạo ra tiếng sột soạt nho nhỏ, nhưng vẫn không ngủ được.

Cậu không quen.

Khi ở nhà, trong phòng ngủ của cậu có rất nhiều thú bông thỏ mà các anh cậu mua cho. Đây là thói quen ngủ được hình thành từ nhỏ, lớn lên cũng không thay đổi.

Ở đây không có thú bông để cậu ôm.

Cậu không biết khả năng nhìn ban đêm của Hoắc Duật Hoành xuất sắc đến mức nào, nhưng hắn đã thấy hết tất cả những động tác nhỏ của cậu.

Quay qua quay lại nửa ngày, cậu cũng không nói gì. Hoắc Duật Hoành đành chủ động hỏi: "Ngủ không được sao?"

"Anh còn chưa ngủ ạ?" Ôn Duẫn An nghe thấy tiếng động, thò cái đầu ra khỏi chăn.

Hoắc Duật Hoành: "... Ừm, ngủ không được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!