Chương 11: Đi Theo Anh

Hôn lễ được tổ chức tại một trang viên trên đỉnh núi, thuộc khu cảng nhà họ Hoắc.

Trong ngày cưới chỉ mời truyền thông trực thuộc Tập đoàn Hoắc Thị vào tác nghiệp. Sau khi hôn lễ kết thúc sẽ phát ra bài PR chính thức.

Mặc dù thời gian chuẩn bị rất gấp gáp, nhưng thực lực của Hoắc gia và Ôn gia đã ở đó, nên buổi hôn lễ này chắc chắn không thể tầm thường.

Ôn Duẫn An cùng mấy người bạn đang ngồi uống rượu ở khu nghỉ ngơi, trông ai cũng có uể oải.

Họ đã nhận được thiệp mời cưới từ sớm, trên đó ghi tên Ôn Duẫn An và Hoắc Duật Hoành.

Họ đương nhiên biết Hoắc Duật Hoành, thậm chí mấy ngày trước còn nghe hắn diễn thuyết ở học viện. Nhưng danh tiếng tránh người ngàn dặm của Hoắc Duật Hoành vẫn còn đó, không đời nào anh ta là đối tượng kết hôn của Ôn Duẫn An được. Họ chỉ bị sốc một chút rồi cho rằng có người trùng tên với Hoắc Duật Hoành.

Cho đến hôm nay, khi được xe chuyên dụng đưa đón một mạch vào tận trang viên trên đỉnh núi ở khu cảng, họ mới cảm thấy có gì đó không ổn.

Tuy gia cảnh của mấy người họ đều rất tốt, nhưng có thể sinh sống trong khu cảng, thậm chí là trang viên trên đỉnh núi khu cảng, thì thực lực kinh tế đã không thể dùng từ có tiền để hình dung nữa rồi.

Tại lễ đường, nhìn thấy Hoắc Duật Hoành và Ôn Duẫn An mặc vest trắng, cùng nhau xuất hiện, họ câm nín.

Hóa ra Alpha mà Ôn Duẫn An kết hôn thật sự là Hoắc Duật Hoành.

Dù Ôn Duẫn An gả cho Hoắc Duật Hoành chắc chắn tốt hơn gả cho Alpha khác, nhưng Tiểu An nhà họ đơn thuần như vậy, còn chưa từng yêu đương, làm sao có thể đối phó được với loại đàn ông như Hoắc Duật Hoành!

Lợi dụng lúc Hoắc Duật Hoành rời đi, vài người nhanh chóng kéo cậu sang một bên.

"Tiểu An, cậu thật sự muốn kết hôn với Hoắc Duật Hoành sao?"

"Tớ biết ngay Alpha đều là đồ giả tạo mà. Ngay cả Hoắc Duật Hoành khi thấy Tiểu An nhà chúng ta cũng phải đầu hàng thôi!"

"Chẳng lẽ anh ta nắm được điểm yếu gì của cậu sao? Anh ta ép buộc cậu?"

"Hay là hai người bị bắt liên hôn vì lợi ích gia tộc?"

Cái gì với cái gì vậy! Làm gì có nhiều nguyên nhân kỳ quái đến thế!

Ôn Duẫn An nghe mà choáng váng: "Không phải đâu, là tớ tự nguyện muốn kết hôn với anh ấy."

Vài người vỗ trán, trước mắt tối sầm.

Ngay cả trước khi Ôn Duẫn An phân hóa thành Omega, số Alpha thầm thích cậu trong học viện cũng không ít. Chỉ là họ chưa có cơ hội bắt chuyện thì đã bị các anh trai cậu ngăn cản. Khi đó họ đã cảm thấy mấy anh nhà họ Ôn bảo vệ Ôn Duẫn An quá mức.

Cho đến khi Ôn Duẫn An đột ngột xin nghỉ ngắn ngày. Một số Alpha đã đoán được cậu có thể đã phân hóa thành Omega, rồi lại sinh lòng si mê vọng tưởng.

Lúc đó họ còn lo lắng sau này Ôn Duẫn An vẫn ngây thơ như thỏ trắng thì sớm muộn gì cũng bị người ta ngậm đi.

Giờ thì hay rồi, bé thỏ trắng ngây thơ, ngốc nghếch đỉnh cấp trực tiếp rơi vào miệng hổ mà vẫn hồn nhiên không biết, còn mở chế độ tám lần tốc độ tiến thẳng vào hôn nhân!

Vài người nói lung tung một hồi, cuối cùng cũng không nói ra được manh mối gì.

Thấy phản ứng của bạn bè, chưa kịp giải thích thêm, một bàn tay quen thuộc đã đặt lên vai cậu. Lực tay được kiểm soát rất vừa phải, khiến cậu kịp thời nhận ra người đến từ phía sau, nhưng lại không hề làm cậu đau.

Giọng Hoắc Duật Hoành mang theo ý cười, ánh mắt nhìn mấy Alpha trước mặt bé Omega cũng mang theo nụ cười lịch sự: "Các em đang nói chuyện gì vậy?"

Chỉ những người đồng giới Alpha mới hiểu được vẻ mặt cười như không cười của Hoắc Duật Hoành đáng sợ đến mức nào, dù hắn còn chưa dùng tin tức tố trấn áp.

"Ha, ha ha... Không có gì, không có gì, chúc mừng hai người kết hôn!" Họ chỉ có thể gượng gạo pha trò.

"Cảm ơn," Hoắc Duật Hoành tỏ vẻ lịch sự nhưng xa cách, "Trước đây nhờ các cậu quan tâm em ấy."

Lời Hoắc Duật Hoành nói thoạt nghe không có vấn đề gì, nhưng lại giống như mang theo một ý vị khác, giống như một con hổ lớn đang khoe khoang bé thỏ con vừa ngậm được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!