Chương 10: Nhẫn Đôi Tình Nhân

Không ngờ bé Omega này lại cứ thế mà cho hắn xem tuyến thể của mình. Mặc dù trên đó vẫn dán miếng dán tuyến thể hình chú thỏ đáng yêu, không để lộ da thịt trực tiếp, nhưng Hoắc Duật Hoành vẫn sững sờ.

Ôn Duẫn An vẫn còn đang rầm rì vừa gạt tóc vừa oán trách. Cậu mới phân hóa thành Omega không lâu, đối với chuyện này vẫn chưa có ranh giới cảnh giác đặc biệt mạnh mẽ.

Hành vi này đối với một Alpha khỏe mạnh mà nói, chẳng khác nào đang phát ra lời mời đánh dấu, quả thực là...

Quyến rũ.

Quá nguy hiểm.

Đầu Hoắc Duật Hoành đau như búa bổ. Tuy hắn chưa từng có kinh nghiệm này, nhưng những điều cơ bản thì hắn vẫn hiểu. Nhưng Omega bên cạnh hắn lại nhỏ hơn hắn nhiều tuổi như vậy, vừa mới phân hóa đã sắp trở thành bé vợ nhỏ của hắn, ngây thơ như một chú thỏ trắng, chắc chắn là chẳng hiểu gì cả.

May mắn là hắn ở bên Omega này. Nếu đổi sang Alpha khác... không dám tưởng tượng.

Hoắc Duật Hoành dời mắt không nhìn cậu nữa, giọng nói có chút nghiêm túc: "Ngồi thẳng lại."

Nói xong, hắn lại thấy lời này hơi nặng, nhỡ dọa cậu sợ thì không hay, bèn nói thêm một câu an ủi: "Sẽ được chữa khỏi thôi."

Ôn Duẫn An thích những lời này.

Hai người im lặng suốt quãng đường.

Gần đến nơi chọn nhẫn, Hoắc Duật Hoành đột nhiên nói: "Sau này không được tùy tiện cho người khác xem tuyến thể của mình." Rốt cuộc Ôn Duẫn An là Omega của hắn, loại hành vi có thể khiến Omega của hắn gặp nguy hiểm cần phải được ngăn chặn.

Ôn Duẫn An nghe vậy sửng sốt, quay đầu nhìn lại. Đôi mắt màu vàng nhạt của Hoắc Duật Hoành đang nhìn cậu, nhưng không nhìn ra cảm xúc gì.

Ý gì đây?

Có phải hành động vừa rồi cậu cho Hoắc Duật Hoành xem gáy đã chạm vào ranh giới của hắn không?

Đúng rồi... Tuyến thể của Omega là thứ rất riêng tư, không thể tùy tiện phơi bày trước mặt Alpha.

Nhưng Hoắc Duật Hoành trông cũng không giống như đang tức giận.

Ôn Duẫn An che che tai, không hiểu rốt cuộc các Alpha này đang nghĩ gì! Thôi không nghĩ nữa!

Moussu là một thương hiệu trang sức cao cấp, trực thuộc Tập đoàn Hoắc Thị.

Ngay tối hôm quyết định kết hôn, Hoắc Duật Hoành đã phái người điều động các món trang sức cao cấp từ các cửa hàng trong và ngoài nước vận chuyển khẩn cấp đến thành phố A. Tất cả đều là trang sức cấp độ trấn đ**m, chất lượng không thua kém gì hàng đặt riêng.

Vừa xuống xe bước vào tiệm, lập tức có nhân viên quầy đón tiếp.

Cô nhân viên nhìn Ôn Duẫn An, rồi nhìn Hoắc Duật Hoành. Cửa hàng đã sớm nhận được thông báo từ thư ký của Tổng giám đốc Hoắc nói rằng hắn sẽ đưa người đến chọn nhẫn, nhưng không ngờ người được đưa đến lại là tiểu thiếu gia nhà họ Ôn, Ôn Duẫn An.

Ôn Duẫn An là khách VIP của thương hiệu họ. Cậu rất yêu thích những món đồ đẹp, và thiết kế trang sức của cửa hàng này rất hợp ý cậu. Cậu thích triết lý thiết kế của họ, vì vậy lúc rảnh rỗi thường xuyên ghé thăm.

Mặc dù thương hiệu trang sức này thuộc tập đoàn, nhưng so với toàn bộ tập đoàn thì nó chẳng khác gì hạt cát. Hoắc Duật Hoành cơ bản không bao giờ hỏi đến, nhân viên cửa hàng thậm chí chưa từng thấy mặt hắn, ngược lại lại gặp Ôn Duẫn An nhiều hơn.

Vậy mà giờ đây, Hoắc Duật Hoành lại đưa Ôn Duẫn An xuất hiện ở cửa hàng. Thật hiếm thấy.

Chọn nhẫn cùng Alpha của mình là một trải nghiệm rất đặc biệt, mà lại còn là nhẫn cưới của họ nữa.

Dù sao cũng là lần đầu kết hôn, Ôn Duẫn An chọn rất nghiêm túc, xem đi xem lại các loại nhẫn kim cương. Hoắc Duật Hoành thì đứng một bên chờ cậu chọn.

Cậu đã ưng một mẫu, chỉ vào chiếc nhẫn rồi ngẩng đầu nhìn Hoắc Duật Hoành: "Anh Hoắc, đôi này có đẹp không?"

Thứ Hoắc Duật Hoành nhìn thấy đầu tiên không phải chiếc nhẫn, mà là đôi mắt của Ôn Duẫn An. Nếu để Hoắc Duật Hoành chọn, hắn sẽ cảm thấy những viên kim cương này không đẹp bằng mắt Ôn Duẫn An. Do đó, chọn nhẫn nào cũng được, không có khác biệt lớn. Hắn gật đầu: "Đẹp."

Cô nhân viên đeo găng tay lập tức đẩy nó đến trước mặt hai người: "Quý khách có mắt nhìn rất tốt, thử đeo một chút chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!