Chiều hôm đó, Lý Ngọc Giangnhấn điện thoại gọi cho Sở Giao thông vận tải, trong cương vị là Thư Ký
- Phó Thị Trưởng thành phố để gây áp lực lên phía bên kia.
Ngày thứ tư, Sở Giao thông vận tải thông báo rằng bản quy hoạch dự tính các khu công nghiệp phía nam thành phố đã vượt quá chiều rộng thực tế 2 mét, như vậy là bất khả thi, do đó, quy hoạch khu vực phía nam thành phố cần phải được thiết kế lại và hoãn vô thời hạn, và như vậy, kế hoạch quy hoạch lại khu phía nam thành phố cũng dừng lại vô thời hạn.
- The One ...... được lắm, tao sẽ ghi nhớ chuyện này.
Trong văn phòng tối tăm, bóng dáng Lý Ngọc Giang hiện lên như một con gấu, hắn dụi mạnh điếu thuốc đang cháy dở lên hai chữ cái tiếng Anh ấy.
- Mày có cam đảm đùa bỡn Lý Ngọc Giang như trong lòng bàn tay, tao muốn xem cuối cùng là mày có địa vị gì.
Mảnh giấy cháy dần thành tro, làn khói trắng uốn lượn mờ ảo trong văn phòng Lý Ngọc Giang.
Vốn dĩ căn phòng đã khá yên tĩnh, giờ lại càng trở nên im lặng lạnh lẽo..
Trở lại việc tòa nhà của Lý Ngọc Giang bị phá hủy trong đêm đó.
Đêm đó, tôi dùng Câu hồn thuật khống chế Chu Nam Bình, điều khiển hắn gọi điện thoại cho Lý Ngọc Giang, tôi sẽ rời khỏi nhà Chu Nam Bình cùng hắn và xe riêng, cho đến cầu Đông, tôi xuống xe cởi bỏ áo mưa mặt nạ, rồi từ đó đi về nhà một mình.
Về đến nhà, đã hơn 4h30. A Tuyết và mẹ vẫn đang ngủ, để tránh đánh thức mọi người, tôi mở cửa cởi giày của mình rồi chèn tờ báo vào cửa, để cho tiếng đóng cửa trở rất nhẹ, không phát bất kỳ tiếng động nào.
Tôi mở cửa bước vào phòng ngủ. Đèn phòng ngủ vẫn còn bật sáng, tôi thoáng ngạc nhiên, bởi vì Hồ Tiên vẫn đang còn dụi mắt, ngái ngủ ngồi trên giường.
Cô mặc một bộ đồ ngủ màu trắng mỏng, tay áo dài rộng, cổ áo rộng và lỏng lẻo, ẩn hiện ngực đầy tròn trĩnh đẫy đà, bộ đồ ngủ tương đối rộng nên nhất thời bị bộ ngực của Hồ Tiên đẩy lên tạo thành hình chữ V sâu nơi cổ áo. Hồ Tiên trong bộ đồ ngủ mỏng manh cùng những đường cong mềm mại nhất thời hiện ra trước mắt tôi. Dưới ánh đèn dây tóc, bộ ngực trắng phao, tuyệt đẹp của mỹ nhân thậm chí làm phản chiếu lại một phần ánh sáng..
Và dưới đường cong nhẹ nhàng ấy, làm da phẳng phiu trắng trẻo cùng cơ thể mỹ miều của Hồ Tiên hiện ra như một viên Dương Chi Bạch Ngọc thượng hạng. Thoáng nhìn qua cũng hiểu không gì có thể sánh được.
Cùng lúc ấy, mái tóc dài như Hắc Long hạ đầm của Hồ Tiên trải ra, uốn lượn từng khúc. Đoạn giữa nhìn như dải lụa satin trơn tuột, tới cuối thì nhè nhẹ tản ra. Như hạt mưa rơi xuống mái nhà lớn rồi cùng nhau tung tăng, đùa nghịch chảy thành dòng nhỏ tỉ mỉ, tinh tế
Hồ Tiên nghiêng nghiêng đầu, hàm răng như ngọc ngà, dài nhỏ, thanh mảnh hoàn mỹ như ngọc bích. Cặp đùi trắng nõn cùng đôi chân trần thon dài, duyên dáng đung đưa nhè nhẹ
- Đã về rồi à?
Hồ Tiên chà xát mí mắt như lá chuối dưới hàng mi đen dày.
Giọng nói êm êm giòn tan nhẹ nhõm, pha cùng một chút buồn ngủ như tiếng chuông bạc lười biếng rót vào tai tôi.
Nghe được giọng nói của Hồ Tiên, tôi thở dài, nhẹ nhõm, chỉ khi về tới nhà mới có cảm giác này. :"
">
- Ờ. Về rồi đây.
Tay tôi khóa cửa, sau đó giấu mặt nạ, áo mưa và dụng cụ vào trong tủ.
- Có vẻ rất hài lòng.
Hồ Tiên liếc mắt nhìn tôi, rồi vươn tay che miệng, ngáp dài một cái.
- Cũng không ngoài dự tính.
Cởi bỏ một bên áo khoác, tôi ngồi xuống đầu giường thở nặng nề.
- Có điều khó khăn hơn so với những gì tôi nghĩ.
Lau mồ hồi trên trán, tôi nói qua về những hành động đã thực hiện hôm qua cho Hồ Tiên. Cô gái này lòng dạ thâm sâu, có vẻ như không để tâm nhưng kỳ thực là lắng nghe chăm chú. chẳng hạn như cô ấy vui vẻ trao đổi về một trong những điều tôi được và chưa được, tôi không biết tại sao, nhưng tôi cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm, thong thả.
- Thì ra là thế.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!