Chương 70: Không Có Chỗ Cho Sự Lựa Chọn​

- Ha ha, mày có thể kiểm soát cả thành phố Vô Tích, đúng là như vậy thật, nhưng taoo có thể kiểm soát sinh mệnh của mày.

Tôi lạnh lùng mỉm cười, sau đó nói:

- Mày cho rằng mày có thể dựa vào cái vị trí hiện tại của mày sao ? Không có tao thì liệu mày có thể có được vị trí của Trương Quốc Hoa không?

- Cái gì, có thể ...... nói rõ hơn không?"

- Ha ha, Lý Ngọc Giang, tao nói rõ ày hiểu. Chuyện Trương Quốc Hoa mày không thấy có chút kỳ lạ sao? Tao ày biết, tao có thể khiến hắn tự chui vào lồng sắt, khiến hắn thân bại danh liệt, thì đương nhiên cũng có thể khiến ày khốn khổ. Chảy máu cho đến chết.

Lý Ngọc Giang đủ khôn ngoan để có thể hiểu những gì tôi nói, quả nhiên. Sau khi nghe những lời tôi nói, hắn hạ giọng xuống ngay lập tức, thậm chí có vài phần khiêm nhường.

- Ồ, tôi không biết vị "tiền bối" là cao nhân phương nào tới? Tôi thật là có chút nhầm lẫn.

Lần này, Lý Ngọc Giang nói giọng rất nhỏ.

- Tao là ai thì hai ngày nữa mày sẽ biết!. Nếu không muốn theo gót Trương Quốc Hoa, thì chớ có đụng tới những gia đình ở khu ổ chuột phía nam nội thành và các khu vực xung quanh, nơi tao đang ở. Trái ý tao, mày tự biết kết cục. Tao đã có kế hoạch sửa đổi khu phía nam của thành phố Vô Tích, tao muốn mày thực hiện theo kế hoạch đó, mày dựa theo bản kế hoạch của tao đưa cho rồi xác nhận xuống phía dưới.

Dựa vào đó mày sẽ biết làm thế nào để cân bằng khu nhà ổ chuột ở phía nam của khu quy hoạch, khi nào những gia đình ở khu ổ chuột chuyển đi, tới lúc đó mày mới được đến. Khi ấy tao sẽ nói ày trước, Lý Ngọc Giang, tao đã nói nhiều như vây, cuối cùng làm thế nào để có lợi hơn, hẳn một nhân vật có đầu óc đứng đầu thành phố Vô Tích như mày nên cân nhắc cho kỹ.

Tôi cúp máy, quay lại, tôi nhìn vào dáng vẻ nhút nhát, đôi mắt ngu si đần độn, gương mặt đông cứng của Chu Nam Bình, từ từ đến gần, và sau đó cho điện thoại túi áo hắn.

Tôi đã sử dụng 8 lần Câu hồn thuật, ba lần là các nhân viên điều khiển xe ủi đất, một lần cho nhân viên văn phòng xây dựng, một lần cho Chu Nam Bình, hai lần cho hai tên gác cửa và lần còn lại dành cho gia đình Chu Nam Bình, đồng nghĩa với việc kế hoạch từ lâu của tôi đã được hành động, thành công hay không thì dựa vào buổi tối này........

Bên trong Đại Viện, Lý Ngọc Giang vẫn cầm điện thoại, sắc mặt xám xịt, hai bên thái dương nổi lên những gân xanh, tay cầm điện thoại mà run lên dữ dội, tay còn lại nắm chặt, móng tay cắm vào lòng bàn tay của hắn, gần như chảy máu.

- Trưởng ban Lý, cục trưởng Chu Nam Bình có ý gì?

Tên đó lúc trước bị Lý Ngọc Giang ép …. nụ cười dễ chịu, nhìn Lý Ngọc Giang, khuôn mặt biểu lộ đắc ý .

Lý Ngọc giang nheo mắt, ngực phập phồng dữ dội, hơi thở khó khăn, cổ họng như có tiếng gầm bị bóp nghẹt, nghĩ đến ngôi nhà lầu ba bị phá hủy của hắn, nhưng, khi nghe giọng nói của người đàn ông trong điện thoại, những ý nghĩ trong đầu hắn cứ quanh quẩn mãi.

Lý Ngọc Giang hít một hơi dài, lúc này, một nhân viên đã đi đến, trịnh trọng hạ giọng và nói:

- Trưởng ban Lý, chuyện xảy ra đêm nay là thế nào? Rốt cuộc là kẻ nào có cam đảm tới Đại Viện làm náo loạn?

Lý Ngọc Giang liếc nhìn tên sỹ quan cấp dưới, đôi mắt hắn đột nhiên bình tĩnh trở lại, nở nụ cười lạnh, sau đó có khuôn mặt hắn trở nên biến đổi khó lường:

- À, chẳng có chuyện gì. Tối nay tôi có gọi tới một số xe ủi đất. Ngày hôm qua, tôi có vô tình phát hiện ra một số nguyên vật liệu có vấn đề, bên trong tường có thể là vật liệu kém chất lượng. Mà bây giờ các công ty xây dựng quá tràn lan. Không chừng Đại Viện lại được xây dựng với toàn những vật liệu kém chất lượng, như vậy các khu dân cư của người dân không phải là tồi tệ hơn sao? Sở dĩ tôi giận dữ như vậy là để phá hủy các ngôi nhà kém chất lượng, rồi xem thái độ các công ty xây dựng thế nào!

Tôi phải tiên phong bày tỏ quan điểm đúng không? Nghiêm khắc trừng trị những kẻ chuyên rút ruột, ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu, không thể đặt lợi ích của người dân xuống dưới công ty xây dựng vô đạo đức, phấn đấu cho công chúng để tạo ra một môi trường sống tốt!

Lý Ngọc Giang thay đổi đột ngột, khiến tên nhân viên vạn phần kinh ngạc. Bởi sau những lời nói đó, vẻ mặt Lý Ngọc Giang trở nên hăng hái, hiên ngang lẫm liệt. Không còn chút gì giận dữ, tức tối như lúc trước.

Gã cảnh sát không phải là một kẻ ngốc, đôi mắt hắn bỗng nhiên mở to, rồi lại cười toe toét và nói:

- Hóa ra sự việc là như vậy, Cục trưởng Lý mạnh dạn, tiên phong cho phá hủy nhà của họ để cảnh báo tới những công ty xây dựng vô nguyên tắc, thực sự táo bạo, quyết đoán! Chúng tôi thực sự bội phục a!

Viên cảnh sát nghe những từ ngữ của một quan chức quan chức cấp cao, nhất là khi nghe lời nói rành mạch này từ một Cục trưởng, trong long hắn có tính toán đôi chút, và sau đó hắn lập tức bắt tay Lý:

- Thật tốt quá

- Cục trưởng Lý làm tốt lắm!

- Cục trưởng Lý thật là mạnh mẽ, kiên quyết, phương pháp thật cứng rắn!

- Cục trưởng Lý không hổ là một vị quan biết nghĩ cho dân!

- Bây giờ những công ty xây dựng thật là càn rỡ quá lắm, cần phải nghiêm trị!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!