Chương 7: Người Con Gái Bị Nhốt Dưới Đáy Giếng​

Tôi không biết là bọn người ở trên có nhìn thấy tôi chui vào trong cái hang đó hay không, nhưng sau đó ngẫm lại thì chắc hẳn là không thấy vì cái hang kia nằm dưới mặt nước, tôi ngâm mình dưới nước rồi mới chui vào cái hang kia.

Sau khi chui vào bên trong cái hang tôi mới phát hiện ra bên trong lại là một con đường gập ghềnh sâu thẳm, không biết có phải do ai đào hay không nhưng nó rất sâu.

Tôi thở hổn hển, cả người đau đớn, thần trí cũng không tỉnh táo, hơn nữa con đường trong hang này nhỏ hẹp và tối tăm, tôi chỉ biết chui vào đây trốn và lần mò về đi về phía trước. Con đường này có dạng sườn dốc hướng lên, nước trong giếng cũng không tràn vào được, tôi chậm rãi bước về phía trước.

- Nó chết chưa vậy? Sao không thấy động tĩnh gì hết?

- Có thật là chết rồi không?

- Này, Nhỏ Mầu, nhanh lên, ông chủ Trương nhắn tin là cứu hắn mang về, mau lại đây.

Tôi nghe được loáng thoáng câu chuyện của bọn chúng, sau đó là tiếng kêu gọi ầm ĩ, nghe vậy trong lòng tôi lại dâng lên sự hận thù, cứu tôi và mang về ư? Dùng đầu gối để nghĩ thì tôi cũng biết là cái đám người kia đang dùng mưu để dụ dỗ tôi trồi lên khỏi mặt nước.

Nếu tôi mà lộ diện thì chắc chắn sẽ bị bọn chúng ném đá cho đến chết.

Trong lúc đang mải mê suy nghĩ thì chân tôi vẫn bước về phía trước, đi được gần mười mét thì tôi thở chậm lại, tôi không nghĩ là trong giếng lại có một đường hầm sâu đến như vậy, mặc dù nói là trùng hợp nhưng có lẽ tôi tin rằng mình vẫn còn một con đường sống.

Tôi không biết là nó sẽ dẫn đến đâu nhưng dù sao vẫn dễ chịu hơn là phải quay lại đáy giếng.

Trán của tôi bị chảy máu, tôi lấy tay ôm chặt lấy và tiếp tục đi, trong lòng thấy hoang mang, lo lắng vì không biết mình sẽ đi về đâu, nhưng tình huống bây giờ tôi chỉ có thể đi thẳng về phía trước.

Đi được khoảng hai phút sau tôi thấy nóc hầm phía trên đột nhiên biến mất, không gian phía trước dường như rộng hơn, nhìn qua giống như là một căn phòng dưới lòng đất. Sau đó tôi ngửi thấy một mùi lạ, mùi này giống như mùi nhang đèn trong các đền thờ. Nhưng bởi vì trong lòng đất quá tối nên tôi không thể nhìn rõ được mọi thứ, và cũng không biết được mùi lạ đó từ đâu đến.

Đầu tôi càng lúc càng đau, xương bả vai dường như muốn rơi ra khỏi người, tôi lê từng bước, tay lần mò trong hang động mà bước đi, tôi giờ chẳng khác nào một người mù.

Lúc đó tôi nghĩ nơi này có thể có một ngôi mộ hoặc một căn phòng bí mật nào đó, nghĩ đến cảnh mấy tên đào mộ trộm của cải trong phim khoa học mà trong lòng tôi không hiểu sao lại rét run lên.

Hang động này thật sự rất lớn, hơn nữa rất lạnh, tôi di chuyển từng bước một, trong này quá tối nên không thể nhìn ra được cái gì.

Đột nhiên, ngón tay tôi đụng phải một cái gì đó mềm mại, hơi co giãn, lạnh như băng, thực sự rất kì quặc, cảm giác giống như là ngực của con gái. Đúng là như vậy, tôi sợ tới mức ngay lập tức rụt tay và lùi lại.

Có người.

Trong hang động này có người.

Trong đầu tôi hiện lên những suy nghĩ kinh hãi, bình thường tôi không tin vào chuyện thần phật ma quỷ, nhưng tay tôi vừa chạm vào thứ kia vẫn làm tôi hoảng sợ vô cùng.

Tôi nín thở, một lúc sau tôi đánh liều hỏi:

- Ai vậy?

Không có tiếng trả lời.

Cũng không có chút động tĩnh nào.

Không lẽ lại là xác chết?

Vì không có tiếng trả lời nên tôi thận trọng hơn, vài giây sau tôi đưa tay ra về hướng lúc lúc nãy, tôi muốn kiểm tra xem thứ tôi vừa chạm vào lúc nãy là cái gì.

Nhưng.... tôi thật sự kinh ngạc.

Tôi chạm vào hai khối hình tròn mềm mại và hơi co giãn, tôi chậm rãi sờ xuống phía dưới, tôi cảm thấy chỗ này rất mịn, rất giống vùng bụng của một người con gái. Mặc dù tôi chưa từng sờ qua bụng của con gái nhưng bằng xúc giác và ý thức thì tôi cũng có thể biết được điều này.

Lần này thì không còn nghi ngờ gì nữa.

Trước mặt tôi thật sự là cơ thể của một con người. Hơn nữa đây là một cô gái.

Có thể xem tôi là một người có lá gan khá lớn, không phải tôi sợ xác chết nhưng lúc nãy chạm phải cơ thể của một cô gái thì tâm lý tôi cũng hơi căng thẳng, tuy nhiên nhờ vậy tôi cũng xác định được đó là một xác chết. Bởi vì nếu không phải là xác chết thì không thể nào mà lạnh như băng như vậy được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!