- Con mẹ nó, phòng này sắp sập rồi!
Lý Ngọc Giang nổi giận, thế nhưng trên mặt vẫn lộ vẻ hoảng sợ, hắn vội vàng lấy cái quần đùi ở đầu giường mặc vào, sau đó quay về phía người đang nằm nghiêng trên giường, vẻ mặt ngạc nhiên, nhìn Ngô Diễm Phương nói:
- Còn không mau chạy đi?
Nói xong Lý Ngọc Giang cũng không quay đầu lại nhìn Ngô Diễm Phương nữa mà nhanh chóng chạy ra ngoài, vừa chạy Lý Ngọc Giang vừa tính toán trong đầu là rốt cuộc ai lại ăn gan hùm mật gấu mà dám đến phá phòng của mình. Chẳng lẽ là bên kia đến phá bỏ và dời đi sao? Hay là Cục Xây dựng? Hay là những thế lực còn sót lại của Trương Quốc Hoa đến xuống tay với mình? Hoặc là những thế lực ngầm của Vô Tích?
Từng suy nghĩ hiện lên trong đầu Lý Ngọc Giang nhưng đều bị hắn gạt bỏ hết.
Không có khác năng đó, Đại Viện này chắc chắn không ai dám xông vào hết.
Rốt cuộc là mình đã đắc tội với người nào?
Mặc dù giận điên người nhưng Lý Ngọc Giang vẫn giữ lại được một chút lý trí cuối cùng, hắn chạy xuống lầu thì thấy bên ngoài có nhiều người vây quanh, những người này đều là quan lớn cấp trên, nhân vật cốt lõi gồm có Thường ủy Kỷ luật, các Cục trưởng và Phó Cục trưởng, tất cả bọn họ đều kinh động chạy xuống dưới, đứng phía xa nhìn máy ủi, hét to lên với người lái xe ủi:
- Này, lập tức dừng lại! Ai ày đến phá nhà hả?
Lý Ngọc Giang cũng thở hổn hển chạy từ trong đám người, hét lên:
- Dừng lại! Con mẹ nó dừng lại cho tao! Đến phòng ở của tao mà cũng dám phá sao? Là ai phái tụi mày đến?
Nhưng mấy cái xe ủi dường như không nghe thấy lời nói của Lý Ngọc Giang, tiếp tục phá phòng của Lý Ngọc Giang, xe ủi khổng lồ dũng mãnh phá hỏng phòng ở của Lý Ngọc Giang, mặt tường hoàn toàn sụp đổ, gạch đá rơi xuống mặt đất ầm ầm.
Song cửa sổ và cửa kính, máy điều hòa cũng không còn nguyên vẹn nữa, bị vỡ và méo mó vặn vẹo cả, thậm chí hành lang giữa lầu một và lầu hai đã tạo ra một khoảng trống, ở bên ngoài có thể nhìn thấy rõ cảnh tượng trong lầu một và lầu hai.
Lý Ngọc Giang nhìn thấy phòng mình ở bị phá nát như vậy thì khuôn mặt già nua cực kì đau khổ.
Hắn siết chặt nắm tay, hận không thể nhảy lên xe ủi kéo người bên trên đó xuống đánh ột trận, thậm chí xử tại chỗ luôn. Nhưng nhìn cái xe khổng lồ thì hắn lại không dám đến gần.
- Báo cảnh sát, con mẹ nó, mau báo cảnh sát.
Trơ mắt nhìn nhà mình bị phá nát thì điều Lý Ngọc Giang nghĩ đến đầu tiên là báo cảnh sát, hắn lấy điện thoại ra bấm số 110 gọi cảnh sát.
Thế nhưng cảnh sát không thể đến ngay được, ba chiếc xe ủi vẫn cùng nhau tiến lên, trước khi cảnh sát tới thì khu nhà ở của Lý Ngọc Gianh đã bị phá nát.
Năm phút sau cảnh sát chạy đến hiện trường, lực lượng cảnh sát bao vây ba chiếc xe ủi, ra lệnh dừng việc phá bỏ và dời đi khỏi nơi khác, thế nhưng việc phá hủy vẫn không dừng lại, cuối cùng cảnh sát phải xông lên xe ủi, mạnh mẽ phá cửa buồng điều khiển, bắt người lái xe phải ngừng việc phá dỡ lại.
Đáng tiếc khi đó tầng ba của khu nhà đã bị sụp hơn phân nửa, toàn bộ nóc nhà và tường nhà đã không còn nguyên vẹn nữa, chỉ còn lại những đồ vật đính dầy bụi đất trong phòng ngủ bị phơi bày ra giữa không trung, cực kì hoang tàn.
- Phòng của tao...
Nhìn cảnh đổ nát nát này hắn không thể đành lòng được, vành mắt của Lý Ngọc Giang như nứt ra, hắn nổi giận đùng đùng đi tới trước mặt ba người điều khiển ba cái xe máu ủi, đấm đá bọn họ liên hồi, giận dữ hét lên:
- Ai đã sai tụi mày đến phá nhà tao hả? Ai, rốt cuộc là ai? Nói!
Mấy người điều khiển xe ủi không hề sợ hãi, nhìn Lý Ngọc Giang nói:
- Là Cục trưởng Cục Xây dựng Chu Nam Bình... ông ấy nói đến phá phòng ở của Phó Thị trưởng, chính là phòng của ông đó...
- Chu Nam Bình.... nói bậy!
Lý Ngọc Giang gắt một cái, nổi giận mắng:
- Tao gây ra lỗi gì mà lại đến phá nhà của tao, Đại Viện muốn phá là phá sao?
- Chính là Cục Trưởng Chu nói bọn tôi đến phá. Không tin thì ông gọi điện thoại cho ông ấy đi.
Ba người lái xe nói xong liền hiên ngang bỏ đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!