Quận Hồ, thành phố Vô Tích, đường Quan Sơn, Đại Viện, lầu 12, phòng 301. Đây là nơi Phó thư kí Thị ủy, Phó Thị trưởng, Bí thư Lý Ngọc Giang ở, ngoại trừ Thư ký Thị ủy, Thị trưởng, Phó Thị trưởng Thường vụ, Phó Thị trưởng ra thì có thể nói Lý Ngọc Giang là đại nhân vật có vị trí quan trọng ở thành phố này, còn về quyền lực thì e rằng cũng nằm trong top 5.
Hai bên Đại Viện được xây dựng trạm gác, bên trong quang cảnh xanh biếc, cỏ phủ xanh mặt đất, cỏ và nước tươi mát, con đường quanh co được rải sỏi. Bên ngoài Đại Viện có tường xây bao quanh, trên tường viết năm chữ lớn: "Vì nhân dân phục vụ", chỉ có một cửa vào, người ra vào đều phải chấp nhận bị kiểm tra nghiêm khắc, không có người quen giới thiệu thì không được vào.
Bên trong phòng ngủ của phòng 301, lầu 12, có một gã đàn ông tóc ngắn, lông mày rậm, mũi cao, mặt như phủ chính, cằm nhỏ, miệng đang ngậm điếu thuốc gấu mèo, chắp tay đứng trước cửa sổ, hắn mặc một bộ quần áo ngủ nhung màu xám, lẳng lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, trong đôi mắt sáng của hắn lộ ra vài phần quyết đoán.
Phía sau hắn, trên cái đệm màu đỏ lộ ra một người, nhìn dọc theo người thì đó là một cô gái xinh đẹp tuyệt trần. Cô gái lẳng lơ nhìn vào lưng của gã đàn ông trung niên, sau khi suy nghĩ một lúc thì nói:
-Đang suy nghĩ gì vậy Ngọc Giang?
Nghe cô gái phía sau hỏi thì hắn từ từ xoay người lại, sau đó kéo rèm cửa sổ lại, trên khuôn mặt đẹp trai nhưng hơi buồn nở một nụ cười:
- Đang suy nghĩ xem nên viết cái dự án quy hoạch đô thị trong thành phố thế nào cho đẹp mắt một chút ấy mà.
Nghe vậy thì cô gái liền sửng sốt nhưng ngay sau đó lại nở một nụ cười quyến rũ.
- Ôi, đúng là một vị quan tốt, vì nhân dân phục vụ.
Cô gái cười híp mắt nói:
- Vậy mà em cứ nghĩ là anh đang suy nghĩ xem tiếp theo sẽ yêu em như thế nào chứ.
- Điều đó đương nhiên là anh đã nghĩ rồi.
Trong mắt hắn hiện lên sự vui vẻ, mắt híp lại:
- Một bộ óc nghĩ đến hai chuyện cùng một lúc, đó là việc mà những người như anh phải làm.
Ánh sáng trắng của bóng đèn chiếu rõ mặt của gã đàn ông, nếu có người ở đây thì nhất định có thể nhận ra hắn chính là Phó Thư kí Thị ủy kiêm Phó Thị trưởng thành phố Vô Tích, trợ lý cho Thị trưởng Viên Tổ Hồng, hắn là Lý Ngọc Giang.
Lý Ngọc Giang lê đôi dép trên nền gỗ, đi tới mép giường, sau đó hắn cởi phăng cái áo ngủ ra, để lộ lồng ngực rắn chắc.
Còn phía dưới của hắn cũng không có gì che đậy, để lộ ra "của quý".
Thấy Lý Ngọc Giang cởi áo ngủ ra thì ánh mắt cô gái sáng lên, tay uốn éo tựa như con rắn đưa về phía "của quý" của Lý Ngọc Giang.
Chiếc chăn bông màu đỏ bị rơi xuống, để lộ ra cơ thể cô cũng không một mảnh vải che thân, bộ ngực căng tròn mê hoặc người nhìn.
Lý Ngọc Giang mỉm cười, cầm lấy tay cô, sau đó nheo mắt lại nói:
- Muốn cho chồng em ở trong tù lâu hơn thì em phải biết điều một chút Ngô Diễm Phương à.
Nghe Lý Ngọc Giang nhắc đến tên mình thì cơ thể cô gái khẽ run lên, đầu tóc hơi rối, khuôn mặt rất đẹp.
Nếu có người ở đây thì có thể nhận ra cô gái này chính là vợ của Phó Thư kí Thị ủy đệ nhị Trương Quốc Hoa, Ngô Diễm Phương.
Ngô Diễm Phương trầm xuống vài phần, hừ một tiếng.
Lý Ngọc Giang tiếp tục cười, nói:
- Thật ra anh cũng không nghĩ là Trương Quốc Hoa sẽ làm chuyện như vậy. Nếu hắn mà không ngồi chồm hổm trong nhà giam thì anh e là hắn sẽ đạp lên đầu người khác mất.
- Không phải đã nói là sẽ không nhắc đến chuyện Trương Quốc Hoa rồi sao?
Thấy Lý Ngọc Giang nhắc đến chồng mình thì Ngô Diễm Phương thấy xấu hổ.
- Sao lại không nhắc đến hắn? Hắn chính là người mà anh phải dùng cả nửa đời người để tìm cách vượt qua hắn đấy.
Sắc mặt Ngô Diễm Phương trở nên khó coi, thế nhưng cô chỉ cắn môi, không nói được gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!