- Cậu làm gì vậy?
Sử Binh cao giọng hỏi:
- Đình Đình, không phải cậu đồng ý làm bạn gái tôi rồi sao? Vừa rồi cậu còn nói không có cảm giác với loại người như Vương Nhất Sinh mà?
- Cậu mới là người tôi không có cảm giác, cút ngay, tôi nhìn thấy cậu là buồn nôn rồi, ai cho cậu chê Nhất Sinh hả?
Trương Vũ Đình nổi giận với Sử Binh, thái độ thay đổi chóng mặt khiến Sử Binh sửng sốt.
Nói xong Trương Vũ Đình liền quay đầu lại, vẻ mặt kiêu ngạo lúc đầu đã không còn, thay vào đó là vẻ dịu dàng.
- Vương Nhất Sinh, em yêu anh.
Nói xong hình như chứng bệnh đào hoa của Trương Đào Hoa bị phát tác, đột nhiên kéo tay tôi và nháy mắt liên tục:
- Vương Nhất Sinh, em yêu anh, em muốn làm người con gái của anh, sống cùng anh cả đời, Vương Nhất Sinh..... anh có yêu em không?
Nói ra một loạt những câu khiến người ra buồn nôn nhưng biểu hiện của Trương Vũ Đình vẫn không có gì thay đổi, vẫn tiếp tục diễn cái trò thể hiện tình cảm xuất phát từ trái tim.
Phản ứng của Sử Binh hoàn toàn giống với dự đoán của tôi, đầu tiên là ngạc nhiên, tiếp theo là không tin, rất nhanh sau đó chuyển thành tức giận.
- Đình Đình, sao cậu có thể làm như vậy, sao lại nói lung tung như vậy?
- Ai da, cậu không thấy phiền sao, lặn xa đi một chút, tôi đang nói chuyện với Vương Nhất Sinh, cậu chen vào làm gì?
- Cái gì? Cậu yêu hắn từ khi nào?
- Vừa mới yêu đấy, tôi yêu cậu ấy.
Trương Vũ Đình trừng mắt nhìn Sử Bình, sau đó tiếp tục liếc mắt đưa tình với tôi:
- Vương Nhất Sinh, anh hôn em một cái được không? Hay là để em hôn anh nha.
Nghe vậy, cuối cùng Sử Binh cũng không kiềm chế được nên nổi giận, nhìn về phía tôi và rống lên:
- Vương Nhất Sinh, mày đã làm cái quái quỷ gì vậy? Buông Đình Đình ra cho tao, nghe không?
Tôi thản nhiên cười:
- Xin lỗi, là cô ấy kéo tay tôi mà.
- Mẹ nó, Vương Nhất Sinh, tao chỉ nói với mày một câu, cút ra khỏi phòng học ngay, nhanh.
Sử Binh như hổ rình mồi nhìn tôi, nói xong hắn nắm chặt tay lại.
Tất cả những biểu hiện ấy tôi đều thấy, đương nhiên là Trương Vũ Đình cũng thấy, cô nhíu mày và chống nạnh, nổi giận với Sử Binh:
- Sử Binh, nếu cậu dám đánh Vương Nhất Sinh thì tôi sẽ liều mạng với cậu đấy.
- Đình Đình, tôi..... rốt cuộc tôi là cái gì hả Đình Đình? Tôi biết rồi, có phải tôi làm điều gì khiến cậu mất hứng nên cố ý lấy Vương Nhất Sinh ra để chọc tức tôi đúng không? Đình Đình, tôi đối với cậu tốt như vậy thì tại sao cậu lại làm vậy với tôi? Nói thật đi, nhiều người theo đuổi cậu đều có nhiều tiền hơn Vương Nhất Sinh đúng không? Để tôi nói cho cậu biết hoàn cảnh nhà hắn, hắn có một người mẹ bị bại não, hơn nữa em gái của hắn bị mấy nam sinh thay phiên nhau hiếp dâm đã chết ở KTV, người như vậy cậu đừng dính vào....
- Bốp!
Sử Binh còn chưa nói xong thì Trương Vũ Đình liền tát vào mặt hắn, âm thanh cái tát vang lên rất lớn.
Nhất thời cả phòng học đều im lặng.
- Sử Binh, cậu còn nói thêm một câu nào về Vương Nhất Sinh, tôi sẽ liều mạng với cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!