Cái áo sơ mi kia là quà Yên Yên mua tặng tôi nên đương nhiên là không thể đem ra chơi đùa được, lúc ấy trong đầu tôi lửa giận bùng lên, tuy nhiên tôi vẫn cố nắm chặt tay và chậm rãi đi đến trước mặt Sử Binh và cô gái kia.
- Trương Vũ Đình.
Tôi gọi.
Nghe giọng tôi thì cô gái kia chùi mồ hôi trên trán, lười biếng quay đầu lại, dùng đôi mắt lẳng lơ cuốn hút nhìn chằm chằm vào tôi:
- Ai lớn tiếng vậy? Không thấy tôi đang lau cửa kính à?
Lúc nói chuyện thì trong tầm nhìn của tôi vẫn nhìn thấy cái áo sơ mi của mình trong tay Trương Vũ Đình đã dính đầy bụi bẩn.
Ngoài ra còn dính cả mạng nhện, bị nhăn nhúm, nhơ nhớp, bẩn như vậy nên nó đã hoàn toàn biến thành một cái khăn lau.
Tôi không phải là người dễ nổi nóng và cũng biết nhẫn nhịn, bình tĩnh, nhưng nhìn thấy cái áo của mình trong tay Vũ Đình Đình là lửa giận trong người lại bùng lên, sau đó tôi cười nhạt, nói:
- Cái khăn lau chất liệu cũng không tồi nhỉ?
Trương Vũ Đình sửng sốt rồi nhìn cái áo trong tay mình, sau đó ánh mắt cô dừng lại trên người Sử Binh.
Trên thực tế thì tôi đã sớm đoán ra chuyện này chắc là do Sử Binh gây nên, dù sao Trương Vũ Đình cũng là con gái, không có chuyện lấy áo của tôi đi lau cửa kính được. Tôi tìm đến thẳng Trương Vũ Đình chẳng qua là muốn xác nhận lại mà thôi.
Nhìn thấy ánh mắt của tôi, Sử Binh vẫn không thay đổi thái độ, hắn lừa Trương Vũ Đình.
- Không có việc gì đâu Đình Đình, cậu lau tốt lắm, áo này là của tôi, vì cậu thì một cái áo cũng không thành vấn đề.
Nói xong Sử Binh liếc mắt nhìn tôi, hình như muốn ra dấu tôi biết điều mà phối hợp nói dối với hắn.
Đến nước này thì tôi cũng đã hiểu được ý đồ của Sử Binh, hắn đơn giản chỉ muốn nói dối rằng "chính mình" đã đem áo của mình đưa cho Trương Vũ Đình làm khăn lau, nghĩ rằng dùng mấy cách ngu xuẩn này để khiến Trương Vũ Đình cảm động. Chẳng qua, cái áo mà hắn lấy không phải áo của hắn mà là áo của tôi.
Tôi hít một hơi, lạnh lùng nhìn Sử Binh, nói:
- Có ý gì?
Tôi biết ngoài mặt Sử Binh lấy cớ lấy lòng Trương Vũ Đình nhưng thực ra là cũng muốn trả thù tôi vì chuyện mấy hôm trước. Bài tập mấy hôm nay tôi không cho hắn mượn lấy một lần nên hắn liền dùng cách này để trả thù tôi.
Sử Binh cười nói:
- Được rồi Vương Nhất Sinh, cậu đi làm vệ sinh đi, còn rất nhiều việc chưa làm xong đấy.
Nói xong hắn vươn tay ra đẩy tôi một cái, tuy nhiên tôi vẫn đứng yên một chỗ, hắn tiện tay đẩy nên không đẩy được tôi.
- Giặt sạch cho tôi.
Tôi giật lấy cái áo dính đầy vết bẩn trong tay Trương Vũ Đình rồi thả xuống trước mặt Sử Binh.
Vẻ mặt của Sử Binh dần trở nên khó coi, sau đó hắn nở một nụ cười, xoa tay rồi lấy trong túi ra 20 nhân dân tệ nhét vào tay tôi, nói:
- Không phải là đã bẩn rồi sao, đi giặt lại hay mua mới cũng giống nhau thôi mà.
Tuy nhiên tôi vẫn lạnh lùng nhìn Sử Binh và nói:
- Tôi nói lần cuối, giặt sạch cho tôi.
Sử Binh bị xấu hổ đến cực điểm nên nheo mắt lại, nói:
- Vương Nhất Sinh, cậu đừng làm mất mặt tôi trước mặt Vương Vũ Đình.
Nói xong bỗng nhiên hắn trợn mắt lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!