Chương 48: Khó Coi​

Tin tức của Sử Binh rất nhanh, thời gian trước khi Lí Ngọc Giang lên chức thì đã trắng trợn tuyên bố vụ bê bối của Trương Quốc Hoa nên tất nhiên là chuyện em gái Yên Yên của tôi cũng bị đưa ra ánh sáng. Chẳng qua là đài truyền hình không thể tiếp xúc với thân nhân nạn nhân nên không thể công khai mọi chuyện, truyền thông cũng sẽ vì tôn nghiêm của người chết mà không chụp ảnh, đưa tin.

Tôi chớp mắt, giả bộ không để ý đến bộ dạng của Sử Binh.

- Muốn nói chuyện gì?

- Tôi nghe một nam sinh kia nói là….

Sử Binh cười với tôi, sau đó gõ ngón tay lên mặt bàn.

- Tôi nghe nói có bốn nam sinh là bốn vị công tử bột đã gây náo loạn ở Ngân Nhạc, bốn người bọn họ đã quan hệ cùng với một nữ sinh và sau đó tất cả đều chết ở đó hết.

Tôi nheo mắt lại, chuyện em gái tôi vốn đã là quá khứ, bây giờ Sử Binh lại lôi ra làm gì? Tên Sử Binh này rốt cuộc muốn làm gì? Xát muối vào vết sẹo của tôi hay là cố ý làm tổn thương tôi?

- Nữ sinh kia là em gái của cậu hả Vương Nhất Sinh?

- Có chuyện gì cứ nói thẳng, hỏi chuyện này để làm gì?

Tôi nhìn Sử Binh rồi thản nhiên trả lời.

Sử Binh khoát tay, bĩu môi, không thèm để ý đến:

- Thích thì hỏi thôi, tò mò thôi mà. Nói như vậy nữ sinh bị cưỡng hiếp kia đúng là em gái của cậu sao?

Lúc này xung quanh Sử Binh có âm thanh ồ lên, những người ngồi gần đó nghe vậy cũng tò mò quay đầu lại để hóng chuyện, nhìn tôi và Sử Binh bằng ánh mắt khác thường.

Nhìn thấy ánh mắt của những người xung quanh khiến tôi rùng mình.

"....."

Tôi liếc mắt nhìn Sử Binh một cái, trong lòng cũng chùng xuống, Sử Binh rất thích chuyện đùa giỡn với nữ sinh, ức hiếp bạn học. Nói một cách khác thì bất luận là ở trong lớp hay ở ngoài thì hắn đều thích bới móc mọi chuyện, chõ mõm vào chuyện người khác.

Con người hắn như thế nên đến lúc này tôi vẫn không có phản ứng gì, dù gì thì hắn cũng ngồi cùng bàn, hơn nữa trước kia cũng có qua lại vì lợi ích nên đôi khi hắn kiếm chuyện thì tôi vẫn chịu đựng.

- Sử Binh, nếu cậu còn muốn chép bài của tôi thì tôi khuyên cậu nên im miệng đi.

Tôi lạnh lùng nói với Sử Binh.

- Chuyện nhà tôi không đến lượt cậu hỏi.

Nghe tôi nói như vậy thì vẻ mặt của Sử Binh trở nên khó coi hơn, sau đó hắn cười nhạo rồi vỗ vai tôi, khẽ cười:

- Bình tĩnh, tôi chỉ tiện thể hỏi thăm thôi, quan hệ chúng ta cũng tốt mà đúng không?

Nói xong hắn lấy từ trong túi ra hai trăm đồng nhét vào tay tôi, cười nói:

- Đúng rồi, chúng ta theo.... quy định cũ, bài tập và thi cử tháng này phiền cậu giúp tôi hết mình. Tôi biết cậu làm được mà.

Nói xong còn nháy mắt với tôi nữa.

Tôi cúi xuống nhìn hai tờ tiền Sử Binh đưa cho, tiện tay đẩy trả về bên bàn Sử Binh.

- Tôi không rảnh, tự mình làm đi.

Tôi lạnh lùng nhìn Sử Binh.

Thấy tôi hành động như vậy Sử Binh nhất thời khom người xuống nhưng không hề trở mặt mà nở một nụ cười rồi vỗ vỗ tay tôi, thăm dò:

- Vương Nhất Sinh, đừng như vậy? Tức giận à?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!