Nói xong tôi mặc áo khoác vào thì Hồ Tiên ném cuốn sách của tôi qua một bên, lúc này tôi mới phát hiện ra là hình như Hồ Tiên đã đọc xong cuốn sách đó rồi.
Tôi chớp mắt, Hồ Tiên thì hất cằm, hai chân đá lên không trung, nhìn tôi bằng đôi mắt lạnh lùng.
- Vương Nhất Sinh, tôi cũng muốn đi.
- Cô bớt đùa đi, cô mà ra ngoài cùng tôi thì đó là tai họa với tôi đấy. Cô mang khuôn mặt xinh đẹp này ra đường không nên chút nào vậy nên cứ ngoan ngoãn ở nhà đi.
Nghe Hồ Tiên nói tôi nhăn mặt lại.
- À.
Hồ Tiên khẽ cười rồi thổi bay vài sợi tóc lòa xòa trước mặt, nói:
- Nói vậy thôi, đến nhìn một đám con nít chưa lớn tôi cũng chẳng thích thú gì.
Tôi nhìn Hồ Tiên mỉm cười rồi soạn sách vở, bút thước, sau đó đi ra khỏi cửa.
- Sức khỏe của mẹ tôi không tốt, cô chăm sóc bà ấy một chút, chăm sóc như người nhà của mình ấy, đừng làm biếng mà quên hết công việc.
Nghe vậy Hồ Tiên nghiêm mặt nói:
- Tôi buồn nôn quá.
Tôi mỉm cười rồi đóng cửa lại, mang theo túi xách đi ra khỏi phòng bắt đầu cuộc sống ở trường học.
Lúc này cuộc sống ở nhà trường nhất định sẽ không còn sóng êm gió lặng nữa.
Ngày khai giảng không phải là một ngày học chính thức mà là làm bài kiểm tra đầu năm với mục đích kiểm tra xem các học sinh có ôn tập bài vở trong kì nghỉ đông hay không. Tôi đã học sinh năm cuối, bài vở lúc này rất nhiều nên mấy ngày trước khi khai giảng tôi đã ôn tập ở nhà.
Trên thực tế vì hoàn cảnh gia đình nên tôi học tập rất nghiêm túc, so với người bình thường thì phải cố gắng hơn nhiều lần. Người khác tan học thì nói chuyện phiếm, xem sách giải trí, chơi game trên điện thoại, còn tôi thì xuống góc lớp và chuẩn bị bài. Cùng lắm thì cũng chỉ xem qua một chút tin tức trên tạp chí, trên lớp có thể xem tôi là một người ít được mọi người quan tâm đến nhất.
Trả giá nhiều nhưng thu hoạch không xứng đáng với công sức bỏ ra, tuy nhiên cũng không phải là trắng tay, vì tôi học tập chăm chỉ hàng ngày nên thành tích của tôi vẫn giữ top đầu trong lớp.
Buổi thi khảo sát đầu năm này chủ yếu là kiểm tra mấy môn tiếng Anh, Vật lý, Hóa học, Toán học. Bình thường tôi làm bài thi rất cẩn thận, thế nhưng không hiểu tại sao lúc này đọc đề kiểm tra thấy nó dễ đi rất nhiều. Có thể đọc hiểu thông suốt môn tiếng Anh, môn Toán có thể nghĩ ra được nhiều cách giải, môn Lý và Hóa cũng vậy, tôi làm xong rất nhanh. Còn môn Văn thì ngay cả những từ ngữ khó hiểu trong tác phẩm cổ cũng không làm khó được tôi.
Rồi đến phần sáng tác văn học thì trong đầu tôi tuôn ra rất nhiều câu danh ngôn, tục ngữ, tôi viết một mạch lưu loát, không gặp bất cứ trở ngại gì, cảm giác kì lạ này khiến tôi vô cùng ngạc nhiên.
Điều kì lạ hơn là khi tôi làm xong bài thi thì vẫn còn đến một nửa thời gian.
Tôi biết đây là do tác dụng của Linh nguyên kim đan tăng cường trí nhớ cho tôi nhưng không biết kết quả thi sẽ thế nào. Nếu Linh nguyên kim đan giúp tăng cường trí nhớ nhưng không có thành tích cao thì cũng coi như là vô dụng.
Hai ngày sau đã có điểm của kì thi khảo sát đầu năm.
Giáo viên chủ nhiệm lớp tôi là cô giáo Hạ, năm nay 30 tuổi, tốt nghiệp đại học Bắc Kinh, bằng cấp rất cao, thái độ làm việc cũng có phần ngạo mạn, mỗi lần cô ấy đứng trên bục giảng công bố kết quả thì cả lớp không ai dám nói tiếng nào.
- Kì thi lần này ra đề rất khó nên nhiều người làm bài không đạt được kết quả cao, nếu có đạt kết quả thấp thì mọi người cũng đừng thất vọng. Tuy nhiên vẫn có hai người đạt được kết quả rất tốt, có thể hoàn thành tốt tất cả những gì mà đề thi đưa ra, họ được 10 điểm.
Hai người được 10 điểm?
Nghe cô giáo chủ nhiệm nói như vậy tôi chậm rãi ngẩng đầu lên, tôi tự nhận mình làm bài kiểm tra không tồi tuy nhiên lại không nghĩ đến là được 10 điểm.
- Tôi có lời khen ngợi dành cho hai em này, đó chính là Vương Nhất Sinh và Úy Văn Long.
Úy Văn Long?
Tôi xoay đầu nhìn lại chỗ ngồi phía sau tôi.
Ngay phía sau tôi là một gã nam sinh đang nằm nhoài người về phía trước, đầu gục vào cánh tay, tóc tai bù xù như tổ chim, trên bàn sách vở để tung tung.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!