Thời gian sau khi chôn cất Yên Yên có thể nói là vô cùng nhạt nhẽo đối với tôi.
Chuyện trong nhà vẫn không khác mấy, chẳng qua vì Yên Yên qua đời nên gánh nặng trên vai tôi và A Tuyết càng nặng hơn, còn Hồ Tiên ngoài việc ăn ngủ và ra ngoài tán dóc thì không biết làm việc của phụ nữ, ngay cả quần lót của cô ấy tôi cũng phải giặt vậy nên gánh nặng trên vai tôi không thể nào giảm bớt đi được.
Hơn nữa vì tôi đã xé chi phiếu của Trương Quốc Hoa nên trong nhà cũng không còn nhiều tiền.
Tôi bắt đầu lo lắng đến vấn đề kiếm sống.
Thật ra tôi có "Câu hồn thuật" nên việc kiếm tiền cũng không khó lắm, những người đi trên phố là những bảo vật quý giá.
Tôi chỉ đơn giản là cầm lấy của mỗi người một cái ví thôi, chuyện này cũng giống như cướp bóc vậy.
Tuy nhiên lúc này tôi cũng chỉ còn con đường này để kiếm tiền thôi.
- À, anh xé tiền của người ta đưa cho rồi giờ lại muốn đi cướp tiền mồ hôi nước mắt của người khác nữa sao? Giờ anh và gã Trương Quốc Hoa kia có gì khác nhau đâu? Vương Nhất Sinh, anh đúng là loại người có nhiều mâu thuẫn đấy.
Thấy tôi về đến nhà thì Hồ Tiên lên tiếng châm chọc.
Thấy Hồ Tiên như vậy tôi trả lời:
- Trong mắt người khác thì không khác nhau nhưng trong mắt tôi thì thấy khác, người ta giẫm lên tôi rồi quay lại bố thí cho tôi, còn tôi thì dựa vào sức mình cho dù là ăn cướp.
- Nói còn hay hơn hát, nói trắng ra là miệng còn hôi sữa.
Hồ Tiên nằm trên ghế sô pha duỗi thẳng chân, uể oải, lưng áo và bộ ngực căng tròn khoe trọn vẹn ra ngoài với lớp áo mỏng.
Tôi nhìn Hồ Tiên rồi cười.
- Tôi không phải là một đứa trẻ, bánh ngọt của cô.... từ đâu mà có?
Nói đến đây thì Hồ Tiên sửng sốt, sau đó ngậm miệng không nói đến nữa.
Trên thực tế tiền của tôi cũng không phải do cướp bóc mà có như Hồ Tiên nói.
Mấy ngày nay tôi đến văn phòng bất động sản để hỏi thăm, tìm được một tên doanh nhân có lòng dạ đen tối nổi tiếng ở thành phố Vô Tích, tôi sử dụng "Câu hồn thuật" để khống chế hắn. Sau đó tôi giả mạo mình là người môi giới bất động sản muốn tìm mua năm căn phòng, nói với bọn họ là tôi có quan hệ rất tốt với các ông chủ bất động sản nên có thể giảm giá cho bọn hắn được, tuy nhiên phải có một số lệ phí trung gian, cứ một căn phòng thì sẽ đề giá là 1,5 triệu, trong nửa năm đầu sẽ lấy số tiền là 1 triệu, mỗi nhà lấy được 200 nghìn tiền phí trung gian, cứ như vậy tôi dễ dàng có được một triệu trong tay.
Đây là lần đầu tiên tôi dựa vào "Câu hồn thuật" để kiếm tiền, mặc dù quá trình này không đơn giản như tôi nghĩ nhưng cuối cùng tôi vẫn thành công.
- Em gái anh biết anh có nhiều tiền như vậy, nếu nó hỏi thì anh làm sao mà chối bỏ quá khứ được?
Im lặng một lúc thì Hồ Tiên cũng mở miệng hỏi.
- Tô đương nhiên là có cách giải quyết.
Tôi lấy tay chỉ vào đầu mình, thản nhiên trả lời Hồ Tiên.
Ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến tiếng mở cửa.
Vừa nói đến A Tuyết thì nó đã về.
Cứ hễ là ngày nghỉ thì tôi và A Tuyết sẽ thay phiên nhau đi mua đồ ăn, tôi nấu một ngày, nó nấu một ngày, hôm nay đến lượt A Tuyết ra ngoài đi chợ nên về trễ hơn so với bình thường.
- Anh, em về rồi.
A Tuyết đẩy cửa, cầm một túi nhựa đi vô, tôi thấy bịch đồ ăn A Tuyết mua về rất đơn giản, măng mùa đông, cây cải củ và một chút thịt.
Nhìn thấy A Tuyết về tôi nháy mắt với Hồ Tiên rồi quay đầu lại, ho khan, nghiêm túc nói với A Tuyết.
- A Tuyết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!