Chương 44: Nhà Có Hồ Tiên​

Nhìn thấy vẻ mặt của A Tuyết trùng khớp với những gì tôi dự đoán nên tôi gượng cười, sau đó thì nháy mắt với Hồ Tiên rồi nói với A Tuyết:

- A Tuyết, để anh giới thiệu một chút, cô ấy tên là Hồ Tiên, cô ấy là.....

- Là người yêu.

Điều làm tôi kinh ngạc chính là lúc tôi thuyết phục thì Hồ Tiên cũng đã đồng ý với câu chuyện tôi bịa ra, vậy mà giờ lại thản nhiên buột miệng nói như vậy làm đảo lộn hết kịch bản mà tôi đã chuẩn bị.

- Cô.....

Ngạc nhiên quay đầu lại nhìn Hồ Tiên, cô ấy nhìn thấy bộ dạng kì lạ của tôi thì chỉ nhếch mép cười khiến tôi nghẹn lời.

- Không phải vậy sao?

Hồ Tiên mỉm cười, bỗng nhiên khẽ mở đôi môi đỏ thắm thổi một ngụm khí lạnh vào mặt tôi, khiến tôi đứng đơ người không kịp giải thích.

- Anh, anh có bạn gái rồi sao? Anh..... biết cô ấy từ lúc nào?

A Tuyết ngạc nhiên nhìn tôi, đột nhiên thấy anh trai mang về nhà một người con gái xinh đẹp như vậy thì tất nhiên là A Tuyết phải thắc mắc rồi.

Tôi nghiêm mặt liếc Hồ Tiên một cái rồi cười nói:

- A Tuyết, đừng nghĩ bậy, cô ấy hay nói đùa, cô ấy là bạn học của anh, hiện tại nhà cô ấy bị cháy, cả nhà chết hết, không có chỗ nương tựa nên đến nhà chúng ta ở một thời gian.

Vừa nói tôi vừa nháy mắt với Hồ Tiên để cô ấy biết ý mà hợp tác với tôi nhưng cô ấy là làm tôi tức đến hộc máu, Hồ Tiên đứng đó xoắn tóc, ánh mắt nhìn xung quanh, không hề để ý đến việc tôi ra dấu.

- Trời ơi, không thể nào.

Nghe tôi giải thích thì A Tuyết trợn tròn mắt, nhưng rất nhanh sau đó con bé liền trở lại bình thường, hạ thấp giọng nói với tôi.

- Nhưng thoạt nhìn qua thì thấy cô ấy không đau lòng lắm.....

- Quan hệ giữa cô ấy và người nhà không được tốt lắm.

Tôi thuận miệng bịa chuyện, miễn cưỡng nói dối để A Tuyết tin lời tôi.

A Tuyết tỏ ra lo lắng, thường liếc mắt nhìn trộm Hồ Tiên, nhìn cô ấy không chớp mắt.

- Anh, cuối cùng anh và người này có quan hệ như thế nào? Nhìn cô ấy........ rất xinh đẹp, trước đây anh chưa từng nói với em.

Nói xong ánh mắt của A Tuyết chợt sáng lên.

- Đúng rồi, em biết rồi, anh, mất ngày nay anh thường xuyên đi ra ngoài, có phải là đi gặp cô ấy không?

Nói đến đây thì biểu hiện của A Tuyết có vẻ thoải mái hơn.

- Em suy nghĩ quá nhiều rồi, cô ấy chỉ đến ở nhà của chúng ta vài ngày thôi, bây giờ nhà người ta đang có chuyện mà.

Tôi trấn an A Tuyết, giúp con bé bình tĩnh lại và đừng suy nghĩ quá nhiều. A Tuyết là một cô gái nhạy cảm, hơn nữa lại rất hiểu tôi nên bình thường tuyệt đối không có chuyện tôi mang con gái về nhà, chuyện này không giống với tính cách của tôi vậy nên việc tôi vừa làm lại khiến cho A Tuyết ngạc nhiên cũng phải thôi.

- Được rồi, chị Hồ Tiên, chị là bạn của anh trai em vậy nên chị ở lại đây, tuy nhiên nhà của bọn em rất nhỏ...... chị đừng để bụng.

Cuối cùng A Tuyết cũng bị tôi thuyết phục nên ngập ngừng nói với Hồ Tiên.

- Không sao đâu.

Hồ Tiên lắc đầu, thuận miệng đáp.

So với việc ở trong một cái đáy giếng mốc meo hơn 30 năm thì một căn nhà nhỏ hẹp lại chính là thiên đường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!