Tôi giật mình, thuận miệng nói:
- Tôi chỉ nghĩ rằng nếu một người không làm chuyện gì xấu thì sẽ không bị nhốt tại một nơi tối tăm như thế này.
- Thật không?
Nghe tôi nói thì Hồ Tiên cũng cao hứng nói:
- Vậy thì anh cũng nên xem lại mình đi, bàn tay anh dính ít máu lắm sao Vương Nhất Sinh?
Nghe Hồ Tiên nói tôi chột dạ, nhất thời nghẹn họng.
Tôi nhìn Hồ Tiên một lúc lâu sau mà không nói nên lời, đúng vậy, bàn tay tôi đã nhuốm máu của quá nhiều người, cho dù Hồ Tiên có làm chuyện ác tày trời nào đi chăng nữa thì so với tôi cũng đâu có gì khác biệt đâu.
- Vương Nhất Sinh, lúc những ngón tay anh dính vào máu tươi thì mũi của tôi bị phát ban đấy.
Hình như thấy tôi không lên tiếng nên nói thêm.
- Vương Nhất Sinh, tôi và anh cũng không khác nhau nhiều đâu, bàn tay của chúng ta không thể sạch sẽ được nữa.
Miệng của cô gái này đúng là rất độc.
Tôi chớp mắt nhìn Hồ Tiên.
- Mũi của cô cũng không tồi.
Tôi khen một câu rồi chậm rãi đi ra vách động phía sau Hồ Tiên, sáu cái đuôi trắng như tuyết của Hồ Tiên xếp thành hình cái quạt bị đóng dính vào vách tường, cái đinh hình như được đóng vào tường rất sâu.
Nhìn đuôi của Hồ Tiên bị đóng dính và dán bùa, tôi trấn tĩnh, nhẹ nhàng vươn tay, đưa ngón cái và ngón trỏ lên hướng về phía lá bùa.....
Trong suốt quá trình này Hồ Tiên không ngăn cản tôi, xem ra cô ấy nghĩ rằng tôi đã có đủ năng lực để chạm vào lá bùa mà không bị chết.
Tôi nhắm mắt lại để củng cố tinh thần, cuối cùng cũng hạ quyết tâm đưa tay túm lấy một góc của lá bùa.
Ngay lúc tay tôi chạm vào lá bùa thì có cảm giác ngón tay như bị điện giật run lên, tôi vội vàng rụt tay về, nhưng đúng lúc tôi chạm vào thì lá bùa bỗng nhiên bốc cháy, ngọn lửa kì lạ màu xanh bùng cháy ở một góc lá bùa, rất nhanh sau đó cháy lan lên phía trên, ngay lập tức lá bùa bị thiêu rụi chỉ còn lại tro tàn.
Cổ tôi khô khốc, tim ngừng đập.
Trong đầu tôi hiện lên cảnh tượng bọn lông mày rậm vừa chạm tay vào lá bùa đã chết thảm nên trong lòng rất căng thẳng.
Tôi nín thở, im lặng chờ đợi.
Một giây, thêm một giây nữa....
Và trên người tôi không xuất hiện điều gì khác thường.
Trừ mấy đầu ngón tay bị tê ra thì trên người tôi không có bất cứ dấu hiện gì khác.
Quả nhiên là Hồ Tiên không gạt tôi.
Tôi quay đầu lại nhìn Hồ Tiên thì phát hiện ra cô cũng đang ngoái đầu lại nhìn tôi, mặc dù vẻ mặt có vẻ bình thản nhưng trong con ngươi vẫn lộ ra một tia lo lắng.
Tôi mỉm cười, sau đó đưa tay kéo hết năm lá bùa còn lại xuống, trên thực tế tôi không cần phải kéo, chỉ cần tay tôi vừa chạm vào thì lá bùa sẽ tự bốc cháy giống như phốt pho trắng vậy.
Tôi xoa hai tay thì lá bùa cũng biến mất, sau khi cái đinh hiện rõ ra tôi cầm lấy và dùng sức kéo từng cái đinh ghim ở đuôi Hồ Tiên ra.
Keng...
Một cây đinh rơi xuống mặt đất lạnh, tôi thấy một cái đuôi dài và lớn màu trắng chậm rãi rơi xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!