Chương 41: Tái Ngộ Hồ Tiên​

- A, vậy ý của cậu kết quả thứ hai chỉ là chủ nghĩa hiện thực thôi đúng không?

Kim Na nhún vai, mái tóc màu nâu của cô bay lên.

- Không phải là chủ nghĩa hiện thực mà là nói về những âm mưu toan tính.

Tôi nở nụ cười.

- Này, rốt cuộc đâu mới là con người thật của cậu?

Kim Na cuối mặt xuống, đôi lông mày đẹp như lá mùa thu nhíu lại:

- Vương Nhất Sinh, cậu thật sự dùng thuốc chuột để giết con vẹt kia sao? Cậu làm như vậy à? Cậu..... không thể làm như vậy đâu.

Tôi nhìn Kim Na và cười.

Lúc này có một chiếc taxi chạy ngang qua, trên xe để bảng "xe trống" vậy nên tôi đưa tay lên vẫy.

Taxi thấy tôi vẫy thì chạy đến hướng tôi.

- Cũng không còn sớm nữa, tôi về trước đây.

Tôi quay đầu lại nhìn Kim Na, nói.

Kim Na ngạc nhiên nhìn thấy chiếc taxi đang chạy đến đây rồi nhìn tôi, cuối cùng mặt mày ủ rũ, gật đầu nói:

- Ừ, được rồi, dù sao tôi cũng về đến nhà mình rồi.

Dưới ánh đèn đường tôi nhận thấy vẻ mặt của Kim Na buồn thiu.

- Đúng rồi, rốt cuộc đâu mới là kết quả thật sự, cậu có thể nói cho tôi biết không?

Thấy tôi sắp đi, Kim Na hỏi tới.

Thấy vẻ mặt khẩn thiết của Kim Na, tôi bất đắc dĩ nhún vai:

- Kết quả thứ nhất là thật.

- Thật á?

Kim Na mở to mắt.

- Con chim có thể nói được?

- Đúng vậy, nó có thể nói, nó học được hơn năm mươi từ đơn giản như: Xin chào, chào mừng,...

Tôi khẽ cười, Kim Na khi nghe được câu trả lời của tôi thì như trút được gánh nặng.

Tôi vẫy tay chào Kim Na.

- Vậy tạm biệt.

- Tạm biệt, à đúng rồi, cậu cũng đừng quên đến Kim Bích Huy Hoàng làm nha, nếu nghỉ làm một thời gian dài mà bị đuổi thì tôi cũng không giúp được cậu đâu.

Kim Na cười tươi, vẫy tay chào tôi, tôi gật đầu sau đó bước đến chỗ taxi, mở cửa xe chuẩn bị bước lên.

Đúng lúc này tôi nghe thấy giọng nói của Kim Na.

- Này, cậu nói đến trụ sở cảnh sát lấy cung không hề căng thẳng nhưng trên cổ cậu có rất nhiều mồ hôi đấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!