Chương 40: Những Kỷ Niệm​

- Vương Nhất Sinh.... sao cậu lại ở đây?

Kim Na đang ở sau tôi, mặc một bộ trang phục mùa đông, đầu đính vài hoa lê, vóc người thanh mảnh, ánh mắt ngây ngô, nhìn biểu hiện của Kim Na tôi đoán chắc là cô cũng vừa mới thoát khỏi "Câu hồn thuật" của tôi.

Lúc tôi thôi miên cô ấy thì mệnh lệnh của tôi chính là muốn cô ấy làm nhân chứng của tôi. Bây giờ tôi đã thoát khỏi diện tình nghi nên thuật thôi miên trên người cô cũng tự nhiên mất đi.

- À, tôi đến đây có chút việc, cậu đi đâu vậy?

Tôi nhìn Kim Na và giả vờ hỏi.

- Không biết.... lúc tôi phục hồi được tinh thần thì mới phát hiện ra là mình đang đứng trước cửa trụ sở công an, trước đó tôi nhớ rất rõ là mình đang nghe điện thoại ở nhà, kì lạ, tại sao lại như vậy được nhỉ?

Kim Na có chút khó hiểu nên đập nhẹ vào thái dương, cau mày.

- Không phải là mộng du đấy chứ? Ha ha...

Tôi cười nói.

- Không thể như vậy được, từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ bị mộng du cả, sao lại có chuyện này cơ chứ?.............. Trời ạ, nếu vậy thì muộn mất rồi.

Kim Na nhìn đồng hồ thạch anh trên tay rồi giật mình.

- Vương Nhất Sinh, cậu có biết tại sao tôi lại đến nơi này không?

Tôi lắc đầu, chỉ vào bên trong trụ sở cảnh sát, nói:

- Tôi cũng mới bị thẩm vấn xong, thấy cậu ở đây nên cũng thấy kì lạ.

Kim Na nghe tôi kể thì sợ hãi đến tột đỉnh, thậm chí lẩm bẩm một mình.

- Trời ạ, không lẽ là tôi bị mất trí nhớ? Tôi... tại sao lại đến nơi này? Tôi đến đây để làm gì? Vì cái gì?

Kim Na cố gắng xoa đầu, khuôn mặt bối rối.

Tôi nhẹ nhàng thở ra, bước lên nói:

- Cho dù cậu nghĩ không ra thì bây giờ không phải là cậu vẫn ổn sao? Ha ha, đôi khi tôi cũng gặp phải chuyện này, đang suy nghĩ về điều gì đó thì đột nhiên đi đến một nơi nào đó, đến lúc tỉnh lại thì mới phát hiện là mình đang ở một nơi hoàn toàn xa lạ, sau đó nghĩ lại thì cũng không nhớ là mình vừa nghĩ cái gì nữa. Thỉnh thoảng tôi cũng gặp tình huống này mà, ha ha, không có gì đáng ngại đâu.

- Là như vậy sao?

Kim Na xoa xoa thái dương bối rối khó hiểu.

- Không phải là tôi bị tiêm thuốc mê đấy chứ? Tôi nghe nói thuốc mê có thể khiến con người ta bị mất trí nhớ.

- Vậy cậu mau về nhà đi, không chừng người nhà đang rất lo lắng đấy.

Tôi nói với Kim Na.

- Tôi cũng vừa hoàn thành xong việc lấy lời khai, cậu có muốn về chung không?

Nhìn thấy tôi thì thần sắc của Kim Na cũng đã dịu xuống được một chút, cô nhíu mày do dự, cuối cùng thở hắt ra và nói:

- Không cần, nhà tôi cũng gần đây nên tôi tự về được.

Hình như Kim Na đã dần ổn định lại, cô suy nghĩ một lát lai hỏi:

- Vương Nhất Sinh, tại sao cậu lại bị cảnh sát gọi vào lấy khẩu cung vậy? Không phải là cậu phạm tội gì đấy chứ?

Tôi cười nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!