Tất nhiên là tôi không thể để cho bọn họ được như ý, tiếp tục phản kháng, thậm chí đập vỡ một vài thứ.
Kết quả là mấy tên bảo vệ lúc đầu còn cười mỉa mai nhưng lúc này thì cũng nổi điên lên và uy hiếp tôi:
- Đủ rồi! Mày có biết là vừa mới đắc tội với ai không hả? Mày có biết người mày vừa mới đánh là ai không hả? Là Thị ủy đấy! Còn những người khác ở đây lúc nãy đều là các nhân vật lớn mặt, Đại đội trưởng Giao Cảnh, Chủ tịch tập đoàn sắt thép Hoa Nghiệp. Việc em gái của mày bây giờ không thể thay đổi được nữa, nhưng mày phải nghĩ ày, nghĩ cho người thân mày, làm như vậy liệu có đáng hay không?
Những lời tên bảo vệ kia vừa nói giống như dội gáo nước lạnh vào đầu tôi, như những gì hắn nói thì mấy người lúc nãy ở phòng phẫu thuật toàn là mấy ông làm cán bộ và doanh nhân lớn, cơ bản không phải là những người mà tôi có thể đắc tội được.
Nhưng không lẽ lại để em gái tôi chết một cách không minh bạch như vậy sao?
Làm quan, có tiền thì sao, chẳng lẽ không cần chịu trách nhiệm với cái chết của người khác sao? Trò đùa quái quỷ gì vậy?
Một tên bảo vệ khác, không biết hắn nghe được tin tức từ đâu, nói:
- Có khi nào là do em gái của mày lẳng lơ và lôi kéo người khác không, nếu không thì làm sao mà một lúc lại có nhiều thằng con trai tham gia vào như vậy được.
Nghe như vậy tôi liền nổi giận và cho tên bảo vệ kia hưởng trọn một cái bạt tai điếng người.
- Mày nói thêm một câu nữa xem, tao liều mạng với mày!
Lúc ấy tôi chẳng khác nào một con chó điên, tên bảo vệ bị đánh cũng tức giận, mặt mày đỏ gắt cũng tát lại tôi một cái.
- Đồ ăn mày, mày nghĩ mày là cái thá gì hả? Lúc bố mày bỏ đi thì mẹ mày đang nằm trên giường với người khác đấy!
Điều hắn vừa nói như cứa vào tim tôi, mẹ tôi bị bệnh quanh năm phải nằm một chỗ, người khác có thể làm nhục tôi được nhưng tuyệt đối không được làm nhục mẹ tôi. Tên bảo vệ kia dám đụng đến mẹ, xúc phạm đến lòng tự trọng của tôi.
Tôi chống tay cố gắng đứng lên tóm lấy hắn, nhưng bị những tên bảo vệ khác kéo lại nên tôi buộc phải ngưng lại, tuy nhiên tên bảo vệ kia vẫn đá vào tôi mấy phát, tôi đau đến run người.
- Thằng ăn mày, đừng có làm cho tao nổi điên lên, nếu không đừng trách tao ác.
Tiếng la hét uy hiếp vô cùng chói tai, mặc dù cơ thể tôi cũng cao to nhưng cũng không thể nào chống lại nhiều người một lúc như vậy được, đến cuối cùng thì bị đánh cho chảy máu mũi, toàn thân xương cốt dường như rời ra từng khúc, không còn chút sức lực.
Lúc này, phía trước phòng trực bên ngoài có một chiếc xe dừng lại, trên xe bốn, năm người bước xuống, cả đám mặc đồng phục màu xám, cách ăn mặc khá ngầu và mặt mày thì rất u ám.
- Người đâu?
Một người mặc áo xám có hàng lông mày rậm đi thẳng vào phòng thường trực hỏi.
Nhìn bọn họ là tôi có thể khẳng định được đây chính là người của lão già đeo kính vàng kia gọi đến để xử tôi.
- Ở đây, chính là nó. Nó bị điên nặng rồi.
Tên bảo vệ tự tay mang tôi đến giao cho bọn kia, tôi không thể để mình bị mang đi như vậy nên liều mạng phản kháng, nhưng đám người kia dường như có nhiều kinh nghiệm trong việc này, một tên trong số đó lên gối vào bụng khiến tôi đau đến mức nhìn thấy trước mặt chỉ toàn một màu đen, sau đó không còn sức lực để phản kháng nữa.
- Đem nó đi.
Tên lông mày rậm kia ra lệnh, sau đó người của hắn kéo tôi ra khỏi phòng thường trực và quăng tôi vào bên trong xe ô tô, bọn chúng lạnh lùng nhìn tôi và nhanh chóng mang tôi rời khỏi cổng chính của bệnh viện.
Tôi ôm bụng cuộn mình trong xe, sau đó thì nôn thốc nôn tháo, mấy tên áo xám đè tôi xuống, để đầu của tôi nằm dựa trên ghế, không cho tôi phản kháng hoặc chạy trốn. Mấy tên này không biết đến đây làm gì nhưng công phu rất cao, bị bọn họ kiềm hãm tôi có cố gắng như thế nào cũng không thể động đậy.
Tôi không biết là đi được bao lâu, áng chừng nửa giờ thì bỗng nhiên một tên trên xe nói:
- Nơi này được đấy, ít người.
Tên lái xe ngừng xe lại, một tên thì đẩy tôi ra khỏi cửa, còn một tên thì túm tóc tôi lôi ra ngoài.
Tôi nén đau mở mắt ra nhìn mới phát hiện được nơi này là một vùng đất trống ở thôn quê, hình như là một nơi hẻo lánh ven đô thị, có mấy gia đình nông thôn ở gần đó, nhìn chẳng khác gì cảnh của một trăm năm trước, trên mặt đất cỏ dại mọc thành bụi, ngoài ra còn có mấy gốc gây Hòe do ai đó trồng.
Phía bên trong của một cây Hòe có một bức tường đã bị phủ rêu xanh, phía dưới bức tường có một miệng giếng màu đỏ bị sập mất một nửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!