Chương 39: Ra Lệnh Với Chính Mình​

Tôi không nghĩ đến việc cảnh sát lại dùng đến máy phát hiện nói dối để kiểm tra lời khai của tôi.

Tim tôi đập mạnh.

Cái này đúng là phiền phức, dùng tới dụng cụ tinh vi như vậy chỉ sợ những lời nói dối của tôi sẽ bị vạch trần thôi.

Tôi nên làm gì bây giờ?

Một giọt mồ hôi chậm rãi chảy từ trên trán xuống.

Không được, bất luận thế nào tôi cũng phải giữ được bình tĩnh, phải bình tĩnh, nếu không thì sẽ bị máy phát hiện nói dối phát hiện ra, lúc ấy tôi sẽ thất bại thật sự.

Tôi cần phải nghĩ ra cách đối phó mới được.

Tôi nuốt nước miếng, nhìn lão cảnh sát và bình tĩnh nói:

- Tôi muốn đi vệ sinh.

Nghe tôi nói thì lão cảnh sát nhíu mày.

- Căng thẳng à?

Trong đôi mắt sâu thẳm kia lộ ra một sự nghi ngờ.

Nhìn vẻ mặt nghi ngờ của lão cảnh sát thì tim tôi lại đập nhanh hơn, lòng bàn tay đổ mồ hôi, giọng nói cũng hơi run.... đáng chết.

Tôi khống chế giọng nói của mình, thản nhiên nói:

- Thẩm vấn lâu như vậy tôi thấy khó chịu trong người, tôi cần vào nhà vệ sinh, tôi nghĩ các ông sẽ không vì sức nén của bàng quang mà ảnh hưởng đến kết quả của máy phát hiện nói dối chứ?

Lão cảnh sát nheo mắt, đăm chiêu nhìn tôi, một lúc sau lão phẩy tay và nói:

- Đi đi, nhanh lên.

Nghe vậy tôi nhẹ nhàng thở ra, sau đó có hai gã cảnh sát đi theo tôi đến toa lét ở cuối hành lang, họ đứng ở ngoài cửa còn tôi đi vào bên trong.

Lúc tôi bước vào nhà vệ sinh thì cả cơ thể như trút được gánh nặng thở phào nhẹ nhõm, nhưng tôi biết đây chỉ là tạm thời, một lát nữa thôi tôi sẽ phải quay vào và tiếp tục đối diện với việc thẩm vấn, xét xử.

Bất quá nếu không thể thoát khỏi được máy phát hiện nói dối thì...... tôi coi như xong.

Tôi lấy cớ vào nhà vệ sinh là vì muốn kéo dài thời gian một chút thôi.

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy tôi cần phải nghĩ ra cách để thoát thân.

Sau khi đi tiểu xong tôi nhanh chóng động não suy nghĩ.

Tuy nhiên....."Câu hồn thuật" của tôi chỉ còn một lần sử dụng thôi, tôi phải làm thế nào đây?

Xả nước rửa mặt, tôi ngẩng đầu, nhìn mặt mình trong gương.

Gương mặt của tôi trắng bệch, tóc tai bù xù, vài cọng tóc ướt nhẹp phủ xuống trán nhìn rất nhếch nhác.

Thật là thảm hại mà....

Tôi tự cười chế giễu mình.

Sau đó, nhìn vào đôi mắt mình trong gương, trong đầu tôi chợt lóe lên một ý tưởng.

Sao không dùng "Câu hồn thuật" với chính mình?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!