- Anh ơi, các người làm gì vậy? Sao lại làm vậy với anh tôi? Sao lại bắt anh tôi?
Nhìn thấy hai gã cảnh sát định đưa tôi đi thì A Tuyết cuống cuồng chạy từ trong nhà ra kêu lên.
- Không có việc gì đâu A Tuyết, anh chỉ đến Sở Cảnh sát lấy cung một lát rồi về ngay thôi, yên tâm.
Tôi quay đầu nháy mắt nói trấn an A Tuyết và miễn cưỡng nở một nụ cười, không đợi A Tuyết nói thêm tôi liền đóng cửa lại và nói với hai người kia:
- Đi thôi, tôi tin là các anh sẽ xác minh được tôi không liên quan gì đến chuyện này cả.
- Đến Sở rồi nói sau.
Hai người họ thấy tôi không phản kháng cũng không tranh cãi gì nên cũng không hối thúc tôi như lúc nãy nữa, tôi đi theo họ ra xe cảnh sát và đi thẳng đến Sở Cảnh sát.
Lần đầu tiên ngồi trên xe cảnh sát nên tôi rất căng thẳng, mặc dù không bị còng tay nhưng người qua đường nhìn tôi với con mắt khác thường nên tôi vẫn thấy khó chịu.
Cuối cùng tôi cũng dần ổn định được cảm xúc, trong đầu tự suy nghĩ đến cách đối phó.
Theo tính toán của tôi thì tôi đang dùng "Câu hồn thuật" để khống chế Trương Quốc Hoa và Kim Na nên chỉ còn lại một lần sử dụng. Cơ hội này tôi phải sử dụng thật cẩn thận, chỉ dùng để thoát tội, tuyệt đối không thể dùng vào mục đích khác được.
Nghĩ vậy nên đầu óc tôi tỉnh táo hơn được một chút, trên xe tôi tự trấn an mình, hơi thở cũng đều đặn hơn nhằm tránh khỏi những cái nhìn khác thường của người ngoài.
Đến trụ sở cảnh sát tôi bị mang vào phòng thẩm vấn để lấy cung.
Không gian bốn phía phòng thẩm vấn không có cửa sổ, vô cùng âm u, chỉ có một cái bàn dài sơn màu đỏ, trước bàn có bốn cái ghế màu đỏ, phía sau là một cái ghế sắt màu đen. Tổng cộng có bốn người thẩm vấn viên đến để thẩm vấn tôi, nhìn họ giống như đã xác nhận tôi là phạm nhân rồi vậy.
Phụ trách chính trong việc thẩm vấn tôi là một cảnh sát già, mang thắt lưng, tóc bạc cắt ngắn, trên mặt đầy sẹo nhưng đôi mắt vẫn cực kì nhạy bén.
Tôi yên lặng ngồi trên chiếc ghế sắt, mắt liếc nhìn xung quanh phòng thẩm vấn, sự sắp xếp ánh sáng trong phòng này khiến người ta thấy rất áp lực, tôi biết, đây là phòng sắp xếp riêng cho những phạm nhân đặc biệt.
Nếu giờ phút này tôi để cho họ thấy mình căng thẳng thì những kế hoạch từ đầu đến giờ của tôi sẽ bốc hơi hết.
Có đến bốn người thẩm vấn tôi, tôi biết phía cảnh sát rất coi trọng vụ án này..... bốn người, tôi không có cơ hội để sử dụng "Câu hồn thuật". Ngoài thẩm vấn viên ra còn có một người ghi chép và ghi âm lại lời khai của tôi, tôi không thể nào làm ầm ĩ trong này được.
Lão cảnh sát già lật qua một vài tài liệu sau đó ngẩng đầu, xoa xoa cái mũi, nhìn tôi hời hợt, nói:
- Vương Nhất Sinh, Vương Nhất Sinh.
Lão nhắc đi nhắc lại tên tôi rồi đột nhiên nở một nụ cười, không biết là cười vì cái gì.
- Tên rất hay.
- Để tôi giới thiệu sơ qua cho cậu biết, tôi họ Lữ, tên là Lữ Đại Cát, thuộc thế hệ tiền bối trong ngành điều tra ở thành phố Vô Tích, vụ án ở Ngân Nhạc lần này do tổ chuyên án của tôi phụ trách, tạm thời tôi là tổ trưởng.
Sau khi giới thiệu ngắn gọn hai câu thì lão cảnh sát đan hai tay vào nhau, chống cằm, nhìn chằm chằm vào tôi nói:
- Chuyện giết người ngày hôm qua ở Ngân Nhạc, rốt cuộc cậu có biết hay không?
Tôi bình tĩnh nhìn lão cảnh sát, nói:
- Không biết, cả buổi chiều hôm qua tôi đi dạo phố cùng với bạn học là Kim Na, ông nói chuyện hỏa hoạn, chết người ở Ngân Nhạc tôi không biết gì cả.
- Vậy à, vậy cậu nói rõ xem cậu đi những chỗ nào và mua những gì vậy?
Lão cảnh sát hình như đã có nhiều năm kinh nghiệm thẩm vấn nên hỏi thật chi tiết những gì tôi vừa nói ra.
Cũng may là những vấn đề này tôi đã có sự chuẩn bị, với lại rất ăn khớp và rõ ràng.
Vì thế tôi dựa theo kịch bản đã nghĩ ra và nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!